- Tham gia
- 5/12/25
- Chủ đề
- 3
- Bài viết
- 19
- Được Like
- 118
- Điểm
- 13
Chương 10: Kinh Biến
Hôm nay là buổi học thực hành điều khiển linh lực, các học sinh năm nhất đứng ngoài sân trò chuyện xôn xao chờ thầy đến. Thấy Dương bước vào đầy tự tin, Lang khịt mũi cười khẩy: “Ồ, ngọn gió nào đưa Liệt Dương công tử đến lớp vậy?”
Dương nhìn Lang bằng nửa con mắt, qua một tháng, Lang cũng đã có một nhóm bạn mới, Ly vẫn theo sát hắn. Dương khinh bỉ hất cằm nói: “Thì sao? Tao không sợ mày đâu!”
Lang bật cười: “Nghe hắn nói không? Không có năng lực mà còn dám thách thức ta? Ha ha!”
Đám bạn của Lang cười hùa theo. Ba thằng Sinh, Trần, Chung định sấn tới nhưng Dương giơ tay ngăn lại: “Để tao…”
Thấy Dương tự tin như vậy, bọn Vu Sinh cảm giác tò mò trỗi dậy, chẳng lẽ Dương luyện được thứ gì đó rất mạnh? Vậy nên mới vắng mặt suốt thời gian qua?
“Đánh thử không?” Dương xoắn tay áo lên, hất cằm thách thức Lang.
Thấy Dương tự tin khác thường, Lang cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, không biết tên này có năng lực thật sự hay không. Nhưng trước bao nhiêu người đang nhìn, hắn quyết định bước ra, vận linh lực.
“Khôi Lang, Linh Sĩ cấp 2.” Google thông báo.
“Ồ, lên cấp 2 rồi sao? Nhưng cũng chỉ cần một đòn là xong thôi!” Dương nhếch mép khinh bỉ.
Thấy kiểu cười tự tin của Dương, Khôi Lang tức giận không thèm phòng bị, giơ nắm đấm chạy đến đánh thẳng vào Dương.
BỐP!
Dương đang đứng chống nạnh cười, không kịp phản ứng, nên ăn trọn cú đánh của Lang và ngã ra đất.
“Á đù! Tao chưa chuẩn bị mà!” Dương tức giận, chống tay đứng dậy thủ thế: “Coi như anh chấp mày! Nào vào đi!”
BINH!
Dương lại bị một cú đánh nữa khiến hắn ngã vật xuống đất, mệt lử. Khôi Lang nhìn Dương nằm dưới đất mà không khỏi bàng hoàng, cứ tưởng hắn mạnh thật sự, hóa ra vẫn còn yếu.
Khi Dương tỉnh lại, hắn đang nằm trong phòng y tế với gương mặt sưng đỏ.
“Thế là thế nào? Ta đã thành Linh Sĩ rồi cơ mà? Sao lại thua thằng kia?” Dương tức giận nói, tự hỏi không biết Google có nhầm không.
Google đáp: “Đạt đến Linh Sĩ là một chuyện, sử dụng linh lực là chuyện khác. Khôi Lang đã nắm bắt được cảnh giới Linh Lực Nhập Thể, còn ngươi mới chỉ đang luyện tập cơ bản.”
“Ừ nhỉ, ta quên mất!” Dương vỗ trán, vì mừng rỡ khi đạt tới Linh Sĩ mà quên hết mọi chuyện.
Ngoài cấp bậc, cảnh giới cũng ảnh hưởng đến sức mạnh chiến đấu. Cảnh giới chính là thước đo độ thành thạo trong việc sử dụng linh lực. Ví dụ, một người mới đạt Linh Sĩ chỉ có thể điều khiển linh lực đơn giản, như tập trung vào nắm đấm, nhưng sau khi luyện tập sẽ có thể đưa linh lực vào các bộ phận phức tạp hơn như tay, chân, giác quan… Mức độ thuần thục càng cao thì quá trình luyện tập càng nhanh và ít hao tổn linh lực. Một người đạt đến đỉnh của Linh Lực Nhập Thể có thể dễ dàng điều khiển linh lực ở bất cứ đâu trên cơ thể chỉ bằng ý nghĩ. Tiếp theo cảnh giới Linh Lực Nhập Thể là Linh Lực Phóng Xuất, rồi đến Linh Lực Kết Tinh.
Công pháp giúp tăng cường linh lực, còn phương pháp sẽ hướng dẫn cách điều khiển linh lực. Google truyền vào não Dương một phương pháp hiệu quả nhất để sử dụng linh lực. Những ngày tiếp theo, Dương bắt đầu luyện tập điều khiển linh lực. Nhờ linh hồn mạnh mẽ kết hợp với công pháp Thôn Thiên Địa, Dương có thể luyện cả đêm mà không sợ cạn linh lực, khác với các Linh Sĩ thông thường chỉ có một lượng hạn chế và phải nghỉ ngơi lâu để hồi phục.
Như Nhật cũng nhận thấy sự kiên trì của Dương, nàng tưởng rằng mỗi đêm hắn đều nỗ lực luyện tập không ngừng, nên trong lòng cảm thấy có chút đồng cảm và trân trọng cho nỗ lực của hắn.
Long Thành là tòa thành bí ẩn nhất trong bốn tòa đại thành, nó chìm sâu dưới đáy biển Đông. Sở dĩ có tên Long Thành là vì tòa thành này được xây dựng và cai quản bởi Long tộc, một trong những tộc linh thú mạnh mẽ nhất Việt Nam.
Long Cung
Diễm phu nhân ngồi giữa đại sảnh, tay chân nàng bị những sợi dây tạo ra từ linh lực trói chặt. Trước mặt Diễm là tộc trưởng Long tộc, ngồi trên ngai vàng, hai bên là sáu người đàn ông tuổi tương đương tộc trưởng, chính là sáu vị trưởng lão của Long tộc.
“Chúc Diễm! Thời hạn 13 năm để ngươi chăm sóc con đã hết, bây giờ ngươi muốn nhận lỗi hay chịu hình phạt?” Lão già ngồi bên tay phải tộc trưởng hắng giọng hỏi.
Diễm ngước gương mặt xinh đẹp lên: “Nhận lỗi thì sao? Chịu hình phạt thì sao?”
“Nhận lỗi thì chúng ta sẽ cho ngươi cơ hội sửa sai. Còn không thì phải chấp nhận hình phạt nghiêm khắc!”
“Ta không sai!”
“Không sai? Quy định bất biến của Long tộc là không được kết hôn với ngoại tộc, để duy trì dòng máu cao quý của tộc! Ngươi là công chúa Long tộc, lại không tuân theo phép tắc, sinh ra một đứa con với thế giới bên ngoài!”
Diễm hừ lạnh khinh bỉ: “Liêm sĩ? Đê hèn? Hạ đẳng? Các vị trưởng lão, theo các ngài nói thì Lạc Long Quân là người yếu kém sao? Kinh Dương Vương cha ngài ấy là người không ra gì sao? Long mẫu Thần Long mẹ ngài ấy không xứng đáng sao?”
“Ngươi… ngươi lấy tư cách gì để so sánh với Long mẫu Thần Long?”
Diễm nhếch môi, linh lực trong người nàng bùng phát, tạo ra uy áp khủng khiếp khiến không khí xung quanh xáo động dữ dội: “Tư cách? Kẻ đầu tiên của Long tộc trong 4000 năm qua đạt đến Linh Đế cấp 7 khi mới 30 tuổi đã đủ tư cách chưa? Trước ta cũng chỉ có mỗi mình Long mẫu làm được!”
Đại trưởng lão cứng họng, chuyển sang hướng khác: “Vậy còn con trai ngươi, dựa vào tư cách gì mà so sánh với Lạc Long Quân! Năng lực chưa thành thạo, nhưng ta tin rằng với thời gian và luyện tập, nó vẫn có thể phát triển tiềm năng của mình.”
“Ta tin vào nó!”
“Tại sao?”
“Vì nó là con trai của ta, Chúc Diễm!”
“Tộc trưởng Long tộc nãy giờ ngồi yên lặng, mặt không biểu tình nhìn con gái cưng của mình, lúc này mới lên tiếng: “Diễm, ta và các trưởng lão đã thống nhất về tình hình. Một là con nhận lỗi và tuân thủ quy định của Long tộc, còn không thì sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc. Ta cho con thêm ba ngày để suy nghĩ, hãy cân nhắc cẩn thận, đừng vội vàng.”
“Không cần suy nghĩ,” Diễm bình thản nói, “con thà chịu giam cầm còn hơn phải gả cho người mình không yêu.”
Đại trưởng lão tức giận đứng bật dậy: “Người con yêu đã không còn nữa! Huyết mạch và thiên phú của con bị bỏ phí như vậy là tổn thất lớn cho Long tộc!”
Diễm khẽ thở dài, ánh mắt thoáng qua vẻ mệt mỏi: “Được rồi. Ta sẽ chấp nhận một lựa chọn.”
“Ai?” Các trưởng lão lập tức hỏi, vẻ mặt đầy mong đợi.
“Võ Phi Dương,” Diễm nói chậm rãi, “chính là con trai ta.”
Cả đại sảnh chấn động.
“Ngươi… ngươi nói cái gì vậy?!”
Diễm nhìn thẳng vào các trưởng lão, giọng nói lạnh lùng: “Các ngài gọi đó là sai trái, nhưng những cuộc hôn nhân sắp đặt trong Long tộc từ trước đến nay thì sao? Bao nhiêu lần các ngài nhân danh huyết mạch, quyền lực và lợi ích để ép buộc người khác, chẳng lẽ đều là chính nghĩa?”
Nàng cười nhạt: “Ít nhất, ta không dùng danh nghĩa tộc quy để che giấu tham vọng và toan tính cá nhân.”
Các trưởng lão im lặng, sắc mặt biến đổi không ngừng.
“ĐỦ RỒI!”
Tộc trưởng Long tộc đập mạnh tay xuống ngai vàng, giọng nói vang vọng khắp đại điện:
“Chúc Diễm, con đã vượt quá giới hạn! Truyền lệnh — đem Đại Công Chúa giam vào Long Ngục!”
Linh lực tràn ngập đại sảnh, xiềng xích ánh sáng xuất hiện, kéo Diễm rời đi. Nàng không giãy giụa, chỉ quay đầu lại nhìn tộc trưởng một lần cuối, ánh mắt kiên định không chút hối hận.
Dương nhìn Lang bằng nửa con mắt, qua một tháng, Lang cũng đã có một nhóm bạn mới, Ly vẫn theo sát hắn. Dương khinh bỉ hất cằm nói: “Thì sao? Tao không sợ mày đâu!”
Lang bật cười: “Nghe hắn nói không? Không có năng lực mà còn dám thách thức ta? Ha ha!”
Đám bạn của Lang cười hùa theo. Ba thằng Sinh, Trần, Chung định sấn tới nhưng Dương giơ tay ngăn lại: “Để tao…”
Thấy Dương tự tin như vậy, bọn Vu Sinh cảm giác tò mò trỗi dậy, chẳng lẽ Dương luyện được thứ gì đó rất mạnh? Vậy nên mới vắng mặt suốt thời gian qua?
“Đánh thử không?” Dương xoắn tay áo lên, hất cằm thách thức Lang.
Thấy Dương tự tin khác thường, Lang cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, không biết tên này có năng lực thật sự hay không. Nhưng trước bao nhiêu người đang nhìn, hắn quyết định bước ra, vận linh lực.
“Khôi Lang, Linh Sĩ cấp 2.” Google thông báo.
“Ồ, lên cấp 2 rồi sao? Nhưng cũng chỉ cần một đòn là xong thôi!” Dương nhếch mép khinh bỉ.
Thấy kiểu cười tự tin của Dương, Khôi Lang tức giận không thèm phòng bị, giơ nắm đấm chạy đến đánh thẳng vào Dương.
BỐP!
Dương đang đứng chống nạnh cười, không kịp phản ứng, nên ăn trọn cú đánh của Lang và ngã ra đất.
“Á đù! Tao chưa chuẩn bị mà!” Dương tức giận, chống tay đứng dậy thủ thế: “Coi như anh chấp mày! Nào vào đi!”
BINH!
Dương lại bị một cú đánh nữa khiến hắn ngã vật xuống đất, mệt lử. Khôi Lang nhìn Dương nằm dưới đất mà không khỏi bàng hoàng, cứ tưởng hắn mạnh thật sự, hóa ra vẫn còn yếu.
Khi Dương tỉnh lại, hắn đang nằm trong phòng y tế với gương mặt sưng đỏ.
“Thế là thế nào? Ta đã thành Linh Sĩ rồi cơ mà? Sao lại thua thằng kia?” Dương tức giận nói, tự hỏi không biết Google có nhầm không.
Google đáp: “Đạt đến Linh Sĩ là một chuyện, sử dụng linh lực là chuyện khác. Khôi Lang đã nắm bắt được cảnh giới Linh Lực Nhập Thể, còn ngươi mới chỉ đang luyện tập cơ bản.”
“Ừ nhỉ, ta quên mất!” Dương vỗ trán, vì mừng rỡ khi đạt tới Linh Sĩ mà quên hết mọi chuyện.
Ngoài cấp bậc, cảnh giới cũng ảnh hưởng đến sức mạnh chiến đấu. Cảnh giới chính là thước đo độ thành thạo trong việc sử dụng linh lực. Ví dụ, một người mới đạt Linh Sĩ chỉ có thể điều khiển linh lực đơn giản, như tập trung vào nắm đấm, nhưng sau khi luyện tập sẽ có thể đưa linh lực vào các bộ phận phức tạp hơn như tay, chân, giác quan… Mức độ thuần thục càng cao thì quá trình luyện tập càng nhanh và ít hao tổn linh lực. Một người đạt đến đỉnh của Linh Lực Nhập Thể có thể dễ dàng điều khiển linh lực ở bất cứ đâu trên cơ thể chỉ bằng ý nghĩ. Tiếp theo cảnh giới Linh Lực Nhập Thể là Linh Lực Phóng Xuất, rồi đến Linh Lực Kết Tinh.
Công pháp giúp tăng cường linh lực, còn phương pháp sẽ hướng dẫn cách điều khiển linh lực. Google truyền vào não Dương một phương pháp hiệu quả nhất để sử dụng linh lực. Những ngày tiếp theo, Dương bắt đầu luyện tập điều khiển linh lực. Nhờ linh hồn mạnh mẽ kết hợp với công pháp Thôn Thiên Địa, Dương có thể luyện cả đêm mà không sợ cạn linh lực, khác với các Linh Sĩ thông thường chỉ có một lượng hạn chế và phải nghỉ ngơi lâu để hồi phục.
Như Nhật cũng nhận thấy sự kiên trì của Dương, nàng tưởng rằng mỗi đêm hắn đều nỗ lực luyện tập không ngừng, nên trong lòng cảm thấy có chút đồng cảm và trân trọng cho nỗ lực của hắn.
Long Thành là tòa thành bí ẩn nhất trong bốn tòa đại thành, nó chìm sâu dưới đáy biển Đông. Sở dĩ có tên Long Thành là vì tòa thành này được xây dựng và cai quản bởi Long tộc, một trong những tộc linh thú mạnh mẽ nhất Việt Nam.
Long Cung
Diễm phu nhân ngồi giữa đại sảnh, tay chân nàng bị những sợi dây tạo ra từ linh lực trói chặt. Trước mặt Diễm là tộc trưởng Long tộc, ngồi trên ngai vàng, hai bên là sáu người đàn ông tuổi tương đương tộc trưởng, chính là sáu vị trưởng lão của Long tộc.
“Chúc Diễm! Thời hạn 13 năm để ngươi chăm sóc con đã hết, bây giờ ngươi muốn nhận lỗi hay chịu hình phạt?” Lão già ngồi bên tay phải tộc trưởng hắng giọng hỏi.
Diễm ngước gương mặt xinh đẹp lên: “Nhận lỗi thì sao? Chịu hình phạt thì sao?”
“Nhận lỗi thì chúng ta sẽ cho ngươi cơ hội sửa sai. Còn không thì phải chấp nhận hình phạt nghiêm khắc!”
“Ta không sai!”
“Không sai? Quy định bất biến của Long tộc là không được kết hôn với ngoại tộc, để duy trì dòng máu cao quý của tộc! Ngươi là công chúa Long tộc, lại không tuân theo phép tắc, sinh ra một đứa con với thế giới bên ngoài!”
Diễm hừ lạnh khinh bỉ: “Liêm sĩ? Đê hèn? Hạ đẳng? Các vị trưởng lão, theo các ngài nói thì Lạc Long Quân là người yếu kém sao? Kinh Dương Vương cha ngài ấy là người không ra gì sao? Long mẫu Thần Long mẹ ngài ấy không xứng đáng sao?”
“Ngươi… ngươi lấy tư cách gì để so sánh với Long mẫu Thần Long?”
Diễm nhếch môi, linh lực trong người nàng bùng phát, tạo ra uy áp khủng khiếp khiến không khí xung quanh xáo động dữ dội: “Tư cách? Kẻ đầu tiên của Long tộc trong 4000 năm qua đạt đến Linh Đế cấp 7 khi mới 30 tuổi đã đủ tư cách chưa? Trước ta cũng chỉ có mỗi mình Long mẫu làm được!”
Đại trưởng lão cứng họng, chuyển sang hướng khác: “Vậy còn con trai ngươi, dựa vào tư cách gì mà so sánh với Lạc Long Quân! Năng lực chưa thành thạo, nhưng ta tin rằng với thời gian và luyện tập, nó vẫn có thể phát triển tiềm năng của mình.”
“Ta tin vào nó!”
“Tại sao?”
“Vì nó là con trai của ta, Chúc Diễm!”
“Tộc trưởng Long tộc nãy giờ ngồi yên lặng, mặt không biểu tình nhìn con gái cưng của mình, lúc này mới lên tiếng: “Diễm, ta và các trưởng lão đã thống nhất về tình hình. Một là con nhận lỗi và tuân thủ quy định của Long tộc, còn không thì sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc. Ta cho con thêm ba ngày để suy nghĩ, hãy cân nhắc cẩn thận, đừng vội vàng.”
“Không cần suy nghĩ,” Diễm bình thản nói, “con thà chịu giam cầm còn hơn phải gả cho người mình không yêu.”
Đại trưởng lão tức giận đứng bật dậy: “Người con yêu đã không còn nữa! Huyết mạch và thiên phú của con bị bỏ phí như vậy là tổn thất lớn cho Long tộc!”
Diễm khẽ thở dài, ánh mắt thoáng qua vẻ mệt mỏi: “Được rồi. Ta sẽ chấp nhận một lựa chọn.”
“Ai?” Các trưởng lão lập tức hỏi, vẻ mặt đầy mong đợi.
“Võ Phi Dương,” Diễm nói chậm rãi, “chính là con trai ta.”
Cả đại sảnh chấn động.
“Ngươi… ngươi nói cái gì vậy?!”
Diễm nhìn thẳng vào các trưởng lão, giọng nói lạnh lùng: “Các ngài gọi đó là sai trái, nhưng những cuộc hôn nhân sắp đặt trong Long tộc từ trước đến nay thì sao? Bao nhiêu lần các ngài nhân danh huyết mạch, quyền lực và lợi ích để ép buộc người khác, chẳng lẽ đều là chính nghĩa?”
Nàng cười nhạt: “Ít nhất, ta không dùng danh nghĩa tộc quy để che giấu tham vọng và toan tính cá nhân.”
Các trưởng lão im lặng, sắc mặt biến đổi không ngừng.
“ĐỦ RỒI!”
Tộc trưởng Long tộc đập mạnh tay xuống ngai vàng, giọng nói vang vọng khắp đại điện:
“Chúc Diễm, con đã vượt quá giới hạn! Truyền lệnh — đem Đại Công Chúa giam vào Long Ngục!”
Linh lực tràn ngập đại sảnh, xiềng xích ánh sáng xuất hiện, kéo Diễm rời đi. Nàng không giãy giụa, chỉ quay đầu lại nhìn tộc trưởng một lần cuối, ánh mắt kiên định không chút hối hận.
