Nay tôi rảnh phê bình cái kết quyến 6 phút lãng mạn hóa tội ác quá đọc trơn tuột từ miệng xuống...
Tôi phóng bút chút
Em chết rồi sao?
An của tôi.
Em chết thật rồi.
Thế giới quanh tôi co rút lại. Chỉ còn là một khoảng trắng xóa, lạnh lẽo như mặt bàn mổ. Em ra đi, mang theo chút hơi ấm cuối cùng của phần "người" trong tôi. Giờ đây, chỉ còn lại một cái xác. Một kẻ sát nhân.
Phòng xử án.
Mùi gỗ cũ hòa lẫn mùi mồ hôi lo âu.
Tôi lê bước. Tiếng xích sắt kéo lê trên sàn gạch nghe chát chúa. Từng vòng còng thép siết vào cổ tay, khóa chặt lấy quá khứ, khóa chặt lấy sự tự do hão huyền.
Vành móng ngựa trước mặt. Nó lạnh. Cái lạnh của sự phán xét.
"Bị cáo có nhận tội không?"
Giọng vị chủ tọa dội vào tai tôi như tiếng đập của một chiếc búa gỗ. Đanh gọn. Vô tình.
Tôi cúi đầu. Không nhìn vào những ống kính máy ảnh. Không nhìn vào những gương mặt đang bốc cháy vì căm hận phía dưới.
"Lỗi tại tôi."
Tôi thầm thì, giọng như tiếng sỏi cọ vào nhau.
"Xin gia đình các nạn nhân... tha thứ."
Một lời xin lỗi muộn màng. Nó không thể hồi sinh năm mạng người. Tôi biết. Tôi không cầu xin một sự khoan hồng. Tôi chỉ đang thừa nhận sự mục nát của chính mình.
Trong đầu tôi, hình ảnh em hiện lên.
Đôi mắt trong vắt. Nụ cười chưa bao giờ vấy bẩn bởi bóng tối của tôi.
Nhiều người sẽ muốn tôi lấy em ra làm lá chắn. Lấy tình yêu của em để xin một con đường sống. Nhưng không. Tôi không muốn dán cái chết của em vào một thằng sát nhân như tôi. Điều đó thật bẩn thỉu.
Em không phải là lý do để tôi bào chữa. Em là lý do duy nhất để tôi chấp nhận cái chết này một cách thanh thản.
Thiên thần của tôi, hãy cứ ra đi bình yên nhé. Đừng ngoảnh lại nhìn cái hố đen này.
Em về với mây trắng.
Tôi ở lại với Tội Ác và Trừng Phạt.
Một mình.