Truyện Hoàn Gã Tồi

Longtử(ám)

Tác giả
Tham gia
16/9/25
Chủ đề
4
Bài viết
22
Được Like
97
Điểm
13
Tác Phẩm: Gã Tồi
ga toi.jpg


Tác Giả: Ám
Thể loại: Tâm Lý- Tuổi teen- Sad ending
Tuổi hạn chế: 9+
Tình trạng: đã hoàn
Số chương: 5

Mô Tả Truyện

Có những tình yêu tựa sương sớm trên đỉnh đồi, nhẹ như khói, mỏng như mây, đến khi mặt trời lên mới thấy khoảng trống mênh mông. Lúc còn hiện diện, nó ẩn mình trong từng ánh mắt, từng bữa sáng giản đơn, từng câu chữ vụng về. Khi tan ra, nó để lại hương mưa phảng phất trên vai, để lại vệt sáng cuối cùng trong ký ức như sao rơi trong đêm. Ở nơi đó, không có lời hứa, không có đích đến , chỉ có sự run rẩy của trái tim khi vô tình chạm vào một linh hồn khác.

Góc Thảo Luận

Thread 'Nấc Thang Thiên Đường' https://forum.aatruyen.net/threads/nac-thang-thien-uong.1422/
 
Sửa lần cuối:
Chương 1: Gặp Gỡ

Ngoài phố nhỏ vừa dứt mưa, hơi nước còn vương trên mái ngói, khiến đèn đường hắt thứ ánh vàng nhạt xuống vỉa hè ướt. Tiếng xe thưa thớt, thỉnh thoảng vọng lại tiếng còi tàu từ ga xa. Trong căn phòng trọ tầng ba, Linh "cô gái mới ra trường" co chân ngồi trên chiếc giường nhỏ, bên cạnh là chồng tài liệu chưa kịp dọn.

Cô vừa gõ vài dòng cho bản kế hoạch thì chiếc điện thoại bên gối rung lên. Màn hình sáng lóa trong bóng tối, phản chiếu lên gương mặt cô, làm hiện rõ vệt mỏi sau ngày dài. Một tin nhắn từ người lạ:

– Chào em, em còn nhớ tôi chứ?

Linh nhíu mày. Một tin nhắn từ số không có trong danh bạ, không avatar. Cô nhìn đồng hồ đã gần nửa đêm , rồi khẽ cười, ngón tay lướt nhẹ:
– Không, thưa anh. Cho hỏi anh là ai?

Tin nhắn tới ngay, như thể người bên kia đã ngồi chờ.
– Sáng nay, tôi đã giúp em trả tiền cà phê khi em bỏ quên ví. Em còn nhớ không?

Linh khựng lại. Trong đầu cô hiện lên quán cà phê nhỏ đầu phố, hơi cà phê nóng thơm nức, người đàn ông trẻ mặc sơ mi trắng cười nhẹ khi trả tiền giúp. Đúng là có chuyện đó. Nhưng sao anh ta tìm được cô? Cô nghiêng người, gõ tiếp:

– Thế còn việc anh biết Facebook tôi và nhắn tin thì như thế nào?

– Tôi nghĩ điều đó không quan trọng.

Linh khẽ nhếch môi, bật cười thành tiếng, tiếng cười vang khẽ trong phòng tối. Bầu không khí vốn im ắng bỗng trở nên lạ lẫm. Cô nhắn:
– Thế điều gì mới là quan trọng?

– Em có tin vào tình yêu sét đánh không?

Linh nhìn màn hình, cười lắc đầu. Đúng kiểu mấy mẩu truyện mạng mà cô vẫn thấy.
– Không! Thưa anh.

– Vậy giờ em có thể tin rồi đấy.

Cô bật cười khúc khích, tựa cằm vào gối. Không biết người kia đang thật hay đang đùa, nhưng cách nói khiến cô thấy vừa tò mò vừa buồn cười.
– Giọng có vẻ Sở Khanh nhỉ.

– Vâng! Tên Sở Khanh này còn rất thú vị đó, em tin không?

– Có lẽ vậy.

– Haha, tôi nghĩ em sẽ hợp với tôi.

Linh mím môi, ánh mắt hơi tinh nghịch.
– Tại sao? Tôi không nghĩ vậy, ta chỉ vừa mới quen nhau.

– Thôi, tối rồi em ngủ đi.

Linh bật cười khẽ, lắc đầu, vài lọn tóc rơi xuống má.
– Không đâu, anh không có quyền bắt tôi làm gì cả.

– Tôi có thể đến nhà em, đứng trước cổng, chờ đến khi em ngủ.

Linh mở to mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh như trong phim: một chàng trai ướt mưa đứng trước cổng đợi. Vừa sợ vừa buồn cười, cô đánh nhanh:
– Anh theo dõi tôi ư? Anh không tin tôi sẽ báo cảnh sát à?

– Tôi nghĩ em sẽ không làm vậy.

– Sao anh biết?

– Ai lại làm thế với ân nhân mình.

Linh nghiêng đầu, khẽ mỉm cười. “Ân nhân” nghe sao mà kịch. Cô duỗi người, kéo chăn lên, nhắn nốt:
– Tôi sẽ ngủ, không phải vì anh, đơn giản vì tôi buồn ngủ thôi.

– Em thật dễ thương, nhưng em chỉ nên làm điều đó với tôi.

Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối. Linh đặt xuống, khẽ bật cười. Một đêm lạ lẫm. Người xa lạ ấy vừa đáng nghi vừa buồn cười. Có thể là phiền phức, cũng có thể là khởi đầu một câu chuyện. Ngoài cửa sổ, đèn đường run run trong gió, như treo một dấu chấm hỏi vàng nhạt trong đêm đầu quen biết.

Sáng hôm sau, ánh nắng xiên qua cửa sổ, chiếu lên bàn làm việc lộn xộn giấy tờ. Căn phòng vẫn nhỏ như đêm qua nhưng đã đầy ánh sáng, mùi bánh mì mới từ hàng đầu ngõ theo gió bay vào. Linh đã ngồi trước màn hình máy tính từ sớm. Mắt vẫn cay vì thiếu ngủ, nhưng công việc không thể dừng.

Điện thoại đặt bên cạnh lại rung lên liên tục, nhịp rung dồn dập như gõ cửa. Tin nhắn đầu tiên xuất hiện, ngắn gọn nhưng đầy quen thuộc:

“Em đâu rồi? Tôi nhớ em rồi đấy.”

Chưa kịp làm gì, tin thứ hai đã tới: “Em trả lời tôi đi chứ?”

Linh thở dài, khẽ gõ phím trả lời, nửa trêu nửa nhắc nhở:
– Anh hơi phiền rồi đấy! Tôi đang làm việc.

Bên kia như mềm lại:
– Tôi xin lỗi, mà em này…

Cô nhướng mày, nhắn ngắn:
– Sao? Thưa anh?

Tin nhắn tiếp theo khiến cô bật cười khẽ:
– Tôi hứa sẽ không để mất em vào tay ai đâu.
– À mà, em tên gì nhỉ? Tôi tên Nam.

Cô cười, gõ:
– Tôi tên Linh.

Ngay lập tức, Nam trả lời:
– Thầy bói đã từng nói với tôi rằng ‘vợ tương lai của tôi sẽ tên Linh’. Tôi nghĩ ông ấy nói rất đúng.

Linh bật cười thành tiếng, tay vẫn gõ chữ:
– Anh sến quá rồi đấy.

Nam đáp:
– Oh, tôi chỉ nói những lời này với mình em thôi. Không ai khác nữa! Em tin không?

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, khẽ nhếch môi:
– Xin lỗi, tôi không tin.

Điện thoại im lặng. Trong phòng làm việc chỉ còn tiếng quạt máy quay đều, ngoài ngõ tiếng rao bánh mì nóng dần xa. Linh đặt nó xuống, mỉm cười. Một kẻ xa lạ cứ nhắn những lời vừa buồn cười vừa ngọt ngào. Chẳng biết rồi sẽ thành phiền phức hay thành một câu chuyện khác, nhưng sáng nay, giữa đống công việc ngổn ngang, những dòng chữ ấy lại khiến cô thấy đời nhẹ đi một chút.
 
Chương 2: An Bài

Ban đầu, mọi thứ chỉ là vài câu chữ vụng về. Sau cái buổi sáng Nam tự xưng là “ân nhân” giúp Linh trả tiền cà phê, màn hình điện thoại cô ngày nào cũng sáng lên vài lần với những tin nhắn vừa lịch sự vừa lạ lẫm. Linh chưa bao giờ gặp anh đủ lâu để nhớ giọng, chỉ thấy những câu chữ ấy cứ trở đi trở lại, len lỏi vào giờ giấc làm việc, bữa trưa, buổi tối trước khi ngủ. Từ lúc nào không hay, Nam đã trở thành một nhân vật riêng trong cuộc sống cô ,một người đàn ông tồn tại giữa những chấm chữ và biểu tượng trên màn hình.

Một tuần sau lần gặp đó, trời se lạnh, mây xám phủ ngang tòa nhà nơi cô ở. Quán cà phê góc phố vẫn mở nhạc jazz khe khẽ. Linh ngồi một mình, nhấp dở cốc cà phê, mắt dõi ra phố. Điện thoại rung nhẹ. Tin nhắn từ Nam hiện ra:

“Hôm nay, em có đi làm không?”

Cô mỉm cười, đặt tách xuống, ngón tay gõ nhanh:

“Có, anh à”

Ngay lập tức, anh trả lời, kiểu văn pha trò cổ kính:

“Thưa tiểu thư! Tôi có thể mạn phép đưa em đi làm không?”

Cô khẽ cười, đánh:

“Được, nếu anh muốn.”

Nam tiếp:

“Thật là vinh hạnh cho tiểu nhân. Tôi sẽ mua bữa sáng cho em, tôi sợ em đói.”

Linh lắc đầu, nhưng môi vẫn cong lên:

“Không! Tôi sẽ không nhận nó.”

Nam không bỏ cuộc:

“Tôi đã biết nơi em làm, và tôi có thể sẽ ăn vạ nếu em từ chối.”

Cô chau mày, vừa bực vừa buồn cười:

“Anh đe dọa tôi?”

Anh trả lời:

“Không đâu! Tôi đang thể hiện sự yêu thương với em.”

Cô ngập ngừng vài giây:

“Oh, tôi sẽ nhận, nhưng tôi sẽ trả tiền cho anh.”

Nam chốt:

“Được! Tôi tôn trọng em.”

Tin nhắn khép lại, nhưng trong Linh vẫn còn một dư âm khó tả. Cô cầm điện thoại nhìn thêm một lúc, hít sâu. Dù ngoài mặt vẫn tỉnh táo, đâu đó trong lòng cô đã có một sợi dây nhỏ nối đến cái tên Nam. Lát nữa họ sẽ gặp nhau thật ngoài đời. Cảm giác ấy vừa hồi hộp vừa xa lạ, như cô đang bước chân vào một câu chuyện mà chưa biết trước trang kế tiếp.

Thời gian trôi nhanh hơn cô tưởng. Bốn tháng nữa lại trôi qua, mùa mưa đã dứt, trời sang đông. Thói quen đọc tin nhắn của Nam đã trở thành một phần trong nhịp sống của Linh, buổi sáng mở mắt ra, buổi trưa nghỉ tay gõ máy, buổi tối trước khi ngủ. Những câu chữ ấy , lúc hài hước, lúc ân cần, lúc lại đùa cợt , len dần vào từng khoảng trống của một ngày.

Nhưng hôm nay thì khác. Trong căn phòng chật chội của công ty, ánh đèn neon hắt xuống gương mặt mệt mỏi. Chiếc điện thoại nằm lặng lẽ trên bàn, không còn rung lên như mọi hôm. Linh cầm lên, nhìn màn hình trống không, rồi chủ động nhắn trước:

“Nam ơi! Anh đâu rồi.”

Im lặng. Cô gõ tiếp, tiếng gõ khẽ khàng như gọi một người đang ngủ quên:

“Trả lời tôi đi chứ.”

Vẫn không phản hồi. Linh thở ra, tựa lưng vào ghế, gõ thêm:

“Có lẽ anh đang bận, tôi sẽ gặp anh vào lúc khác vậy.”

Ngón tay Linh khựng lại trên màn hình. Cô đánh chậm:

“Anh… có chuyện gì à? Trả lời tôi?”

Mãi sau, một tin nhắn ngắn gọn hiện lên:

“Oh! Tôi xin lỗi, tôi phải đi công tác xa.”

Nam đáp ngay, vẫn lối nói nửa đùa nửa thật:

“Em nhớ tôi à?”

Cô nhắm mắt, rồi trả lời:

“Có lẽ vậy…”

Nam gửi tiếp:

“Oh! Tôi cũng vậy, hết đợt công tác này, tôi sẽ về và cầu hôn em.”

Linh nhìn dòng chữ, tim vừa đập nhanh vừa trống trải. Cô gõ:

“Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?”

Nam:

“Có lẽ sẽ không, nhưng tôi sẽ thử.”

Cô cắn môi, đánh tiếp:

“Bao lâu anh về?”

“Ba tháng nữa.”

Khoảng lặng dài. Linh gõ:

“Em sẽ chờ anh.”
“Em tin tôi chứ?”
Cô nhìn màn hình một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng:

“Tôi luôn tin anh mà…”

Điện thoại lặng im. Ngoài cửa sổ, gió đầu đông len qua khe cửa, mang theo mùi bánh nướng từ hàng quán dưới phố. Linh đặt điện thoại xuống, áp lên ngực. Từ những tin nhắn đầu tiên chỉ là trò đùa, tới giờ cô đã để nó trở thành một phần của mình ,vừa ấm, vừa mơ hồ, vừa khiến cô chờ đợi.

Cô vươn tay mở ứng dụng lịch trên điện thoại, ngón tay vô thức kéo tới tháng kế tiếp. Ngày cô và Nam hẹn gặp được cô đánh dấu bằng một chấm đỏ bé xíu. Bên ngoài, những chiếc lá khô bay vòng vòng trong gió, đập vào khung cửa sổ rồi rơi xuống. Linh tựa đầu vào khung cửa, nhắm mắt, thầm nhủ: “Ba tháng thôi… chỉ ba tháng thôi.”

Tiếng rung khẽ vang lên. Màn hình sáng lên một thông báo mới. Không phải từ Nam, chỉ là lịch nhắc việc của cô. Nhưng tiếng rung ấy vẫn làm tim cô thắt lại. Cô mỉm cười một mình, khép lại điện thoại, ngồi lặng im bên cửa sổ. Trong căn phòng nhỏ, giữa mùi cà phê và tiếng gió, cô như thấy mình đang sống trong một câu chuyện ,câu chuyện mà cô đã lỡ đặt một chấm đỏ để đợi ngày tiếp theo.
 
Chương 3: Hỷ Đường

Một năm kể từ ngày quen nhau, ba tháng chờ đợi, cuối cùng Linh và Nam cũng tổ chức đám cưới. Không còn những tin nhắn dè dặt, giờ là những cuộc trò chuyện trong cùng một mái nhà.

Buổi chiều hôm ấy, Nam đang lúi húi dán nhãn cho mấy tập hồ sơ trong phòng làm việc thì điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Linh:

“Mình đang làm việc à, chiều nay giúp em dọn nhà với nấu cơm nhé?”

Nam nhìn đồng hồ, thở dài, rồi nhắn lại, pha chút trêu:

“Nhịn đói luôn…”

Ngay lập tức, tin nhắn khác tới:

“Mình nói gì? Em phải tăng ca đấy?”

Anh bật cười, gõ:

“Rồi rồi, tuân lệnh vợ, mai mốt không dám vậy nữa.”

Linh nhắn kèm một biểu tượng mặt cười:

“Lớn già đầu, y như con nít.”

Nam cất điện thoại, dựa lưng vào ghế, mỉm cười. Chỉ một năm trước, những câu chữ này còn đầy dè dặt. Giờ đây, trong căn nhà nhỏ có mùi cơm chiều, tiếng dép Linh lẹp kẹp ngoài bếp, anh thấy mọi thứ quen thuộc đến lạ. Anh xắn tay áo, đứng dậy đi về phía nhà bếp. Ngoài cửa sổ, trời cuối đông lất phất mưa. Căn bếp nhỏ ấm lên bởi tiếng nói đùa, tiếng dao thớt, tiếng nồi cơm sôi. Trong lúc vừa nấu vừa cười, Linh bất chợt nhìn sang, thấy ánh mắt Nam sáng như hôm nào nhắn tin “Thưa tiểu thư!”.

Cô khẽ cười, tự hỏi: “Không biết bao giờ mình thôi thấy anh giống con nít nữa.” Nhưng trong lòng lại ấm lên, như thể những tin nhắn ngày xưa vẫn còn đâu đó, giờ biến thành hơi thở của cuộc sống chung.

Vài ngày sau, căn nhà nhỏ vẫn còn nguyên mùi sơn mới, góc phòng vẫn chồng những thùng đồ chưa kịp mở. Linh đang đứng trước bếp, tay đảo nồi canh thì điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình hiện tên Nam. Cô cầm lên, quệt tay vào tạp dề, mở ra.

“Em ơi! Anh có chuyện muốn nói.”

Cô hơi ngạc nhiên. Đang giờ làm mà anh nhắn như vậy. Cô gõ lại, đính kèm một biểu tượng trái tim:

“Sao, có chuyện gì anh nói đi, đừng sợ. ”

Phía bên kia, tin nhắn tới chậm hơn mọi khi:

“Em à! Có phải mỗi người đều có những bí mật không…?”

Linh chậm rãi gõ:
“Đúng…”

Nam:
“Nếu như một ngày nào đó, anh không muốn yêu em nữa. Vì một lý do nào đó! Em tin không?”

Cô khựng lại trước màn hình, ngón tay run nhẹ. Gõ chậm:

“Em nghĩ! Anh sẽ không làm điều đó đâu.”

Nam đáp:

“Anh quyết định rồi, ta sẽ ly hôn ngay ngày mai.”

Cô đứng chết lặng, mùi canh khê khét dưới đáy nồi. Gõ vội:

“Anh đùa em à! Em đang rất khó chịu đấy?”

Nam:

“Trước kia anh yêu em rất nhiều, nhưng đó là chuyện của trước kia. Cho đến bây giờ, anh vẫn nghĩ anh là một thằng đàn ông. Nhưng thằng đàn ông nào, lại muốn yêu một thằng đàn ông khác chứ?”

Linh thở hắt ra, tim đập dồn dập. Cô gõ, từng chữ như đè xuống phím:

“Anh đang nói cái gì vậy?”

Nam:

“Anh là gay, anh không thể tiếp tục với em, và em cũng thế.”

Cô cắn môi, ngón tay run:

“Nực cười, anh nghĩ tôi sẽ tin à?”

Nam:

“Em sẽ phải tin thôi.”

Cô gõ mạnh, chữ bật ra:

“Khốn nạn, anh im ngay cho tôi, tôi muốn anh về nhà ngay bây giờ.”

Nam:

“Anh sẽ về.”

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, bàn tay lạnh buốt:

“Anh nói anh là gay?”
“Thằng gay nào cũng biết ân ái, sờ soạng tôi như anh thì hời quá nhỉ?”

Cô gõ tiếp, nước mắt rơi xuống màn hình:

“Về nhà ngay! Đừng qua mặt tôi.”

Điện thoại im bặt. Trong căn bếp, hơi nước mờ mịt, mùi canh cháy lan ra. Linh ngồi sụp xuống ghế, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, trong đầu dội lại những câu chữ vừa đọc được. Ngoài hiên, trời đổ mưa, tiếng mưa đập vào mái tôn như gõ nhịp cho một cơn bão đang bắt đầu trong lòng cô.
 
Chương 4: Vết Nứt

Buổi sáng hôm sau, căn nhà vốn ấm áp bỗng trở nên lạnh như băng. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, chiếu lên bàn ăn nơi Linh ngồi, tay ôm chặt chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh. Mùi cà phê cháy khét và hương xà phòng từ phòng bếp quyện vào nhau thành một thứ mùi nặng nề. Nam đứng tựa khung cửa, áo sơ mi chưa cài hết cúc, gương mặt hốc hác sau một đêm ngủ ngoài phòng khách.

Linh ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc suốt đêm. Giọng cô khàn lại nhưng dứt khoát:

“Dù thế nào thì tôi cũng sẽ không ký vào giấy ly hôn.”

Nam cúi mặt xuống, tránh ánh nhìn ấy. Cô tiến thêm một bước, giọng có chút run rẩy:

“Anh biết tôi yêu anh như thế nào chứ? Điên cuồng và bất chấp, kể cả khi anh là đồng tính. Trên đời này đâu phải chỉ có mình em lấy chồng gay.”

Anh khựng lại, môi mím chặt. Trong đầu anh hiện lên từng tin nhắn, từng buổi tối cùng nhau nấu cơm, từng nụ cười Linh. Nhưng bàn tay vẫn vô thức nắm chặt chiếc vali đã soạn sẵn từ đêm trước. Anh cố gắng nói, giọng nghẹn:

“Sao em lại đối xử với mình như vậy, nó không đáng…”

Cô lắc đầu, nước mắt lăn xuống hai bên má, rơi vào ly cà phê:

“Tôi yêu anh.”

Nam hít một hơi sâu, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô ra. Ánh mắt anh trống rỗng, mệt mỏi:

“Anh không còn cảm giác gì với em cả.”

Căn phòng lặng như tờ. Tiếng đồng hồ treo tường kêu tích tắc, tiếng xe ngoài phố hòa vào tiếng tim Linh đập dồn dập. Cô nhìn vào khoảng trống giữa hai người, nơi một năm trước vẫn còn đầy những tin nhắn trêu đùa, giờ chỉ còn lại một lời từ chối lạnh như băng.

Nam cúi xuống nhặt chiếc vali, bước ra cửa. Cô không ngăn, chỉ nghe tiếng chân anh xa dần. Ánh sáng buổi sáng hắt vào phòng, chói lóa, như phơi bày tất cả những gì đã vỡ.

Một tuần sau, 22 giờ đêm.
Thành phố chìm trong ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt. Linh đứng lạc lõng dưới mái hiên một khách sạn nhỏ, điện thoại run trong tay. Mưa lất phất rơi xuống tóc cô, lạnh buốt. Màn hình sáng lên, cô gõ từng chữ, môi cắn chặt, mỗi dòng tin nhắn như một nhát dao tự đâm vào mình:

“Thằng gay tôi yêu ơi, anh đang ở đâu đấy? À, chắc anh đang ôm ấp một thằng đàn ông nào đó, trong khách sạn chứ gì.”

Cô chờ, tim đập mạnh. Tin nhắn trả lời tới ngay sau đó:

“Anh ở nhà.”

Cô bật cười khẩy, tiếng cười lẫn trong tiếng mưa:

“Anh đừng hòng dắt người đàn ông đó vào nhà tôi. Tôi sẽ giết anh! Nếu anh làm thế.”

Màn hình sáng lên lần nữa, như một vệt sáng nhỏ trong màn mưa:

“Khi nào em về?”

Cô gõ vội, ngón tay run:

“Khi nào tôi về chả được… Đêm nay tôi sẽ ở khách sạn với một người được gọi là đàn ông… Ok.”

Phía bên kia im một nhịp dài, rồi hiện ra dòng chữ:

“Anh sẽ chờ em về.”

Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi gõ:

“Này này! Anh là một thằng gay đầy tớ à? Sao anh không bảo là anh sẽ chỉ chờ tôi như thói quen.”

Tin nhắn tới:

“Anh sẽ vẫn nói vậy, cho đến khi anh ly hôn với em.”

Cô cắn môi, nước mắt hòa với mưa trên má, gõ từng chữ:

“Đồ lừa dối, khốn nạn, tên cặn bã, thế anh lấy tôi về để làm gì??? Trời ơi!!! Tại sao tôi lại mê mệt một thằng gay thế này…”

Bàn tay cô run bần bật, màn hình điện thoại mờ đi vì những giọt nước. Cô dựa lưng vào bức tường lạnh của khách sạn, đầu gối run, miệng lẩm bẩm những câu vừa gõ ra. Trong căn nhà cách đó vài cây số, Nam đang ngồi một mình trong phòng khách tối om, điện thoại đặt trên bàn, không gõ nổi một chữ nào. Anh nhìn vào cửa ra vào như thể Linh có thể bước vào bất cứ lúc nào, nhưng chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng mưa xa xăm. Anh nhớ từng nụ cười, từng lần cô bày trò nấu cơm, từng câu nói đùa.

Tất cả giờ như những mảnh gương vỡ cắt vào lòng.

Đêm thành phố dày đặc tiếng xe và tiếng mưa, còn trong hai người, một cơn bão khác vẫn quay cuồng giữa 2 kẻ lạc lõng . Linh khẽ trượt xuống bậc thềm, ôm mặt khóc nức nở, điện thoại vẫn sáng trong tay. Ở đầu bên kia, Nam cúi đầu, thì thầm trong bóng tối: “Anh xin lỗi…”

Nhưng không gửi đi.
 
Chương 5(kết): Vì Sao Chứ?

Đêm hôm đó, thành phố mưa lất phất. Ánh đèn vàng hắt qua cửa kính phòng ngủ khiến mọi thứ nhạt nhòa như một thước phim cũ. Linh đứng dựa vào mép giường, bàn tay bóp chặt mép ga đến trắng cả ngón, giọng run nhưng vẫn quyết liệt:
– Nam ơi, đêm nay ta sẽ có một đứa con. Em biết anh không phải gay mà.

Nam đứng ở cửa, bóng anh in dài trên nền gạch. Ánh mắt anh mệt mỏi như vừa bước ra khỏi một cơn mơ, hít sâu rồi khẽ đáp:

– Linh à, em có thể lột trần anh, khiêu khích anh, nhưng anh sẽ không có con với em. Anh không có cảm giác… đơn giản chỉ vậy.

Một tiếng cười bật ra từ cổ họng Linh, chua chát đến mức chính cô cũng thấy lạ với mình. Nước mắt chảy thành vệt:
– Ôi! Một thằng gay đạo đức. Người yêu anh không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?

Nam cúi đầu, môi run run. Những lời hứa xây mái ấm giờ tan theo gió.

– Anh xin lỗi…

Linh bước lên, giọng run rẩy,hai mắt đỏ hoe:

– Anh xin lỗi? Vì ai? Vì tôi? Hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào đó? Anh nghĩ chỉ có mình anh biết khóc? Tôi cũng biết vậy…

Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường trở thành âm thanh duy nhất. Nam lặng lẽ quay lưng, tay run rẩy trên nắm cửa. Linh đổ người xuống giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà như tìm một khe sáng giữa bầu trời tối đen.
---
Vài ngày sau, một buổi chiều ảm đạm. Quán cà phê quen mà hai người từng hẹn hò khi mới yêu giờ trở thành nơi gặp gỡ cuối cùng. Ngoài cửa sổ, lá khô xoay vòng trong gió. Linh ngồi góc quán, tay quấn quanh ly cà phê đã nguội, nhớ lại từng buổi sáng Nam mang bánh đến, nhớ tiếng cười của anh , tất cả như giấc mơ xa.

Nam bước vào, áo sơ mi nhăn, mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Anh ngồi xuống, im lặng rất lâu rồi mới cất giọng:

– Em ơi… nếu lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều đó.

Linh ngẩng lên, khóe môi cười mà mắt long lanh:

– Chả lẽ tôi lại lôi anh ra giường, xé tung quần áo để giam cầm anh? Chả lẽ tôi cứ ôm anh mà khóc, mà chửi suốt cuộc đời?

Nam thở dài, ngón tay mân mê chiếc thìa nhỏ:

– Em đã ký vào giấy ly hôn chưa?

Giọng Linh nhỏ như thể chính cổ cũng chả nghe rõ:

– Rồi…

Nam gật đầu, mắt nhìn ra đường như trốn tránh ánh mắt cô:

– Anh sẽ làm thủ tục sang Châu Phi, làm tình nguyện viên lâu dài.

Câu nói rơi xuống bàn như hòn đá. Linh cắn môi, hỏi khẽ:

– Anh muốn xa tôi nhanh thế à?

Nam nhắm mắt, giọng nghẹn:

– Dĩ nhiên… anh không xứng đáng với em đâu.

Bao ký ức ùa về trong Linh: những tin nhắn vụng về buổi sáng, những cuộc cãi vã rồi lại hòa. Giọng cô bật ra như tiếng nấc:

– Im ngay! Đối với tôi anh đã từng rất xứng đáng…

Hai người im lặng. Quán đông đúc mà xung quanh họ chỉ còn hai cái bóng. Ngoài kia, mưa lất phất rơi xuống phố. Trong lòng họ, cơn mưa đã trút xuống từ lâu, chỉ còn mùi ẩm ướt của nỗi buồn và khoảng trống rộng đến nhói tim.
---
Một tuần sau. Căn hộ im phăng phắc. Linh trở về sau giờ làm mệt mỏi, tay còn xách túi đồ ăn. Trong bếp, cô thấy thùng rác chưa đổ, giấy tờ lẫn lộn. Vô thức, cô cúi xuống nhặt một mảnh giấy trắng nhăn nhúm. Khi mở ra, chữ in lạnh lùng đập vào mắt: “Xét nghiệm HIV: dương tính.”

Tay cô run, mảnh giấy rơi xuống sàn như chiếc lá khô. Ở mặt sau là một mảnh giấy viết tay , chữ Nam, chữ anh vẫn hay để lại nhắc cô uống thuốc hay ăn sáng. Nhưng lần này dòng chữ dài và nghiêng, như được viết trong cơn run:

“Gửi vợ thân yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng thật có ý nghĩa.
Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh thật sự rất hạnh phúc.
Anh vẫn muốn vợ mình trong sạch, để bước tiếp cuộc đời không có anh.
Anh đã cố gắng bảo vệ em, vì anh yêu em.
Hôn em thật nhiều.
Vợ yêu.”

Những câu chữ nhòe đi vì nước mắt. Linh ngồi phịch xuống sàn, mảnh giấy run trong tay, nấc lên như nói với khoảng không:

– Có hàng trăm cách bảo vệ em… tại sao anh lại chọn cách đau đớn như vậy? Tại sao anh không phải gay… thà anh là gay và bỏ em vì một người nào đó… còn hơn!

Căn phòng lạnh lẽo, tiếng đồng hồ tích tắc như đếm ngược thời gian còn lại của họ. Tách trà Nam uống dở còn bốc khói nhạt. Bây giờ mọi thứ xâu chuỗi lại thành một sự thật quá đỗi tàn nhẫn.
---

Một tháng sau. Tin nhắn cuối cùng của Nam gửi đi rồi im lặng. Cái tên anh trên điện thoại đã không còn sáng lên nữa. Linh tìm kiếm khắp nơi, gọi cho bạn bè, gọi cho bệnh viện. Cuối cùng, cô nhận được tin: Nam đã tự kết liễu đời mình trong căn phòng trọ ở một thị trấn xa, mang theo thuốc, giấy bút và một bức ảnh chụp chung của hai người.

Ngày cô đến nhận tro cốt, mưa bay lất phất. Hộp tro cốt nhỏ bé đặt trên bàn của phòng tang lễ lạnh lẽo. Cô quỳ xuống, hai tay run run ôm chặt chiếc hộp vào ngực. Cô không còn khóc thành tiếng, chỉ nghe trong đầu văng vẳng: “Anh xin lỗi. Anh không xứng đáng.”

Về đến nhà, cô đặt hộp tro lên bàn thờ, thắp một nén nhang. Mùi khói trầm lan khắp căn phòng quen thuộc. Cô nhìn bức ảnh cưới của hai người, bỗng thấy nụ cười của Nam trong đó vừa xa xăm vừa gần gũi. Đặt tay lên tấm ảnh, giọng khàn khàn, từng tiếng rơi ra như đinh đóng vào gỗ:

– Tôi yêu anh…
– Tôi yêu anh…
– Tôi yêu anh…

Mỗi câu như nhát dao cắt sâu vào tim, vừa như lời than, vừa như lời thề. Khói nhang quyện với nước mắt trên má cô, phòng tối như thu nhỏ lại, chỉ còn cô và di ảnh của anh. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua làm rung nhẹ tấm rèm, như có ai vừa khẽ chạm. Trong khoảnh khắc đó, Linh có cảm giác Nam đang ở ngay sau lưng, mỉm cười, nắm tay cô một lần cuối.
 
Back
Top