- Tham gia
- 10/7/25
- Chủ đề
- 34
- Bài viết
- 243
- Được Like
- 664
- Điểm
- 93
Chỉ còn khoảng 149 ngày nữa là tới tết rồi bà con ơi, để bắt kịp xu hướng "bài bạc", mình sẽ review truyện "Con đầm Bích" , trong những truyện ngắn xuất sắc và bí ẩn nhất của đại văn hào Alexander Pushkin, một kiệt tác kinh điển về lòng tham và sự ám ảnh, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo giác bị xóa nhòa.
Trước hết, phải nói về tác giả Alexander Pushkin (1799-1837). Ông được mệnh danh là "Mặt trời của thi ca Nga", người đặt nền móng cho văn học Nga hiện đại. Các tác phẩm của ông trải dài trên nhiều thể loại và đều đạt đến đỉnh cao nghệ thuật, như tiểu thuyết bằng thơ bất hủ "Eugene Onegin", vở kịch lịch sử "Boris Godunov" hay tiểu thuyết "Người con gái viên đại úy".
Khi nói về một tác phẩm "mới ra mắt gần đây" của Pushkin, thực chất là chúng ta đang nói về sức sống mãnh liệt của di sản mà ông để lại. Các tác phẩm của Pushkin liên tục được tái bản dưới những hình thức mới, những bản dịch mới, đến với những thế hệ độc giả mới. Chính vì vậy, văn chương của ông không bao giờ cũ, mà luôn luôn là một "tác phẩm mới" chờ đợi được khám phá.
Quay trở lại với truyện "Con đầm Bích". Câu chuyện xoay quanh Hermann, một sĩ quan kỹ sư gốc Đức trong quân đội Nga. Chàng là người lý trí, tiết kiệm đến hà tiện và chưa từng động đến một lá bài, dù đêm nào cũng ngồi xem bạn bè sát phạt. Cuộc đời chàng thay đổi khi nghe được giai thoại về một nữ bá tước già, người nắm giữ bí mật về ba lá bài luôn thắng.
Một nỗi ám ảnh điên cuồng trỗi dậy trong Hermann. Chàng quyết tâm phải chiếm được bí mật đó bằng mọi giá. Chàng lên kế hoạch tiếp cận và quyến rũ Lizaveta, cô gái nuôi bất hạnh của nữ bá tước, để đột nhập vào nhà bà. Trong cuộc đối mặt định mệnh, Hermann đã vô tình khiến nữ bá tước qua đời vì quá sợ hãi.
Tưởng chừng bí mật đã vĩnh viễn bị chôn vùi, nhưng rồi hồn ma của nữ bá tước hiện về, tiết lộ cho Hermann ba lá bài chiến thắng: Ba, Bảy, Xì (Át), với điều kiện chàng phải cưới Lizaveta.
Được trang bị "bí mật" trong tay, Hermann mang hết gia sản của mình vào một canh bạc định mệnh, tin chắc rằng số phận đã mỉm cười với mình. Nhưng ở ván bài cuối cùng, bi kịch đã ập đến.
Tác phẩm là bi kịch về một con người duy lý, người tin rằng mình có thể tính toán và kiểm soát được cả số phận, nhưng cuối cùng lại bị hủy hoại bởi chính lòng tham và sự mất kiểm soát của bản thân. Đỉnh điểm của bi kịch, cũng là một trong những đoạn văn kinh điển nhất, chính là khoảnh khắc Hermann lật lá bài cuối cùng:
Khoảnh khắc con đầm bích "nháy mắt" chính là lằn ranh cuối cùng giữa lý trí và điên loạn bị phá vỡ. Anh bị đưa vào nhà thương điên, lẩm bẩm không ngừng "Ba, Bảy, Xì! Ba, Bảy, Đầm!".
Đó là sự trả giá đắt nhất cho hành động tàn nhẫn và tham vọng mù quáng của Hermann.
_______
Ngoài ra, theo nguồn Wikipedia, A.S.Pushkin viết tác phẩm ở làng Boldino vào khoảng tháng 10 đến tháng 11 năm 1833. Có chứng cớ cho biết thoạt đầu Pushkin dự định đặt tên cho truyện là Phát đạn giả. P.V.Nasakin, người mà Pushkin đọc cho nghe Con đầm pích đã kể lại rằng "cốt truyện không phải bịa ra". Bà Bá tước - đó chính là Natalia Golitsyna (1741 - 1837), mẹ của viên Thống đốc Moskva Dmitry Golitsyn; và quả thật cuộc sống ở Paris hệt như Pushkin mô tả.
Ngày 7 tháng 4 năm 1834, A.S.Pushkin ghi trong nhật ký: "Con đầm pích" của tôi được hâm mộ. Bọn con bạc đua nhau đặt con ba, con bảy với con xì. Ở trong triều người ta nhận ra sự giống nhau giữa nữ Bá tước già và nữ Công tước N.P.Golitsyna, hình như họ không bực tức...
Nhìn chung, "Con đầm Bích" là một tác phẩm chiều sâu, là một lời cảnh báo vĩnh cửu về những góc tối trong tâm hồn con người. Nó xứng đáng là một kiệt tác mà bất kỳ ai yêu văn học cũng nên đọc ít nhất một lần.
Mọi người có thể đọc truyện ở đây: https://drive.google.com/file/d/13EKiJCCoW5DdFnb3RK3D9zqmSBUjOZML/view?usp=sharing
Trước hết, phải nói về tác giả Alexander Pushkin (1799-1837). Ông được mệnh danh là "Mặt trời của thi ca Nga", người đặt nền móng cho văn học Nga hiện đại. Các tác phẩm của ông trải dài trên nhiều thể loại và đều đạt đến đỉnh cao nghệ thuật, như tiểu thuyết bằng thơ bất hủ "Eugene Onegin", vở kịch lịch sử "Boris Godunov" hay tiểu thuyết "Người con gái viên đại úy".
Khi nói về một tác phẩm "mới ra mắt gần đây" của Pushkin, thực chất là chúng ta đang nói về sức sống mãnh liệt của di sản mà ông để lại. Các tác phẩm của Pushkin liên tục được tái bản dưới những hình thức mới, những bản dịch mới, đến với những thế hệ độc giả mới. Chính vì vậy, văn chương của ông không bao giờ cũ, mà luôn luôn là một "tác phẩm mới" chờ đợi được khám phá.
Quay trở lại với truyện "Con đầm Bích". Câu chuyện xoay quanh Hermann, một sĩ quan kỹ sư gốc Đức trong quân đội Nga. Chàng là người lý trí, tiết kiệm đến hà tiện và chưa từng động đến một lá bài, dù đêm nào cũng ngồi xem bạn bè sát phạt. Cuộc đời chàng thay đổi khi nghe được giai thoại về một nữ bá tước già, người nắm giữ bí mật về ba lá bài luôn thắng.
Một nỗi ám ảnh điên cuồng trỗi dậy trong Hermann. Chàng quyết tâm phải chiếm được bí mật đó bằng mọi giá. Chàng lên kế hoạch tiếp cận và quyến rũ Lizaveta, cô gái nuôi bất hạnh của nữ bá tước, để đột nhập vào nhà bà. Trong cuộc đối mặt định mệnh, Hermann đã vô tình khiến nữ bá tước qua đời vì quá sợ hãi.
Tưởng chừng bí mật đã vĩnh viễn bị chôn vùi, nhưng rồi hồn ma của nữ bá tước hiện về, tiết lộ cho Hermann ba lá bài chiến thắng: Ba, Bảy, Xì (Át), với điều kiện chàng phải cưới Lizaveta.
Được trang bị "bí mật" trong tay, Hermann mang hết gia sản của mình vào một canh bạc định mệnh, tin chắc rằng số phận đã mỉm cười với mình. Nhưng ở ván bài cuối cùng, bi kịch đã ập đến.
Tác phẩm là bi kịch về một con người duy lý, người tin rằng mình có thể tính toán và kiểm soát được cả số phận, nhưng cuối cùng lại bị hủy hoại bởi chính lòng tham và sự mất kiểm soát của bản thân. Đỉnh điểm của bi kịch, cũng là một trong những đoạn văn kinh điển nhất, chính là khoảnh khắc Hermann lật lá bài cuối cùng:
Chàng đặt lá bài của mình lên bàn, nói:— Xì thắng!
Chekalinsky mỉm cười nói:— Đầm của ông thua rồi.
Hermann giật mình: quả thật, trước mặt chàng không phải là con xì mà là con đầm pích. Chàng không tin vào mắt mình nữa, không hiểu sao mình lại có thể nhầm lẫn đến thế. Trong phút ấy chàng thấy con đầm pích nheo mắt và mỉm cười nhếch mép. Vẻ giống lạ lùng đó khiến chàng kinh hoàng...
Khoảnh khắc con đầm bích "nháy mắt" chính là lằn ranh cuối cùng giữa lý trí và điên loạn bị phá vỡ. Anh bị đưa vào nhà thương điên, lẩm bẩm không ngừng "Ba, Bảy, Xì! Ba, Bảy, Đầm!".
Đó là sự trả giá đắt nhất cho hành động tàn nhẫn và tham vọng mù quáng của Hermann.
_______
Ngoài ra, theo nguồn Wikipedia, A.S.Pushkin viết tác phẩm ở làng Boldino vào khoảng tháng 10 đến tháng 11 năm 1833. Có chứng cớ cho biết thoạt đầu Pushkin dự định đặt tên cho truyện là Phát đạn giả. P.V.Nasakin, người mà Pushkin đọc cho nghe Con đầm pích đã kể lại rằng "cốt truyện không phải bịa ra". Bà Bá tước - đó chính là Natalia Golitsyna (1741 - 1837), mẹ của viên Thống đốc Moskva Dmitry Golitsyn; và quả thật cuộc sống ở Paris hệt như Pushkin mô tả.
Ngày 7 tháng 4 năm 1834, A.S.Pushkin ghi trong nhật ký: "Con đầm pích" của tôi được hâm mộ. Bọn con bạc đua nhau đặt con ba, con bảy với con xì. Ở trong triều người ta nhận ra sự giống nhau giữa nữ Bá tước già và nữ Công tước N.P.Golitsyna, hình như họ không bực tức...
Nhìn chung, "Con đầm Bích" là một tác phẩm chiều sâu, là một lời cảnh báo vĩnh cửu về những góc tối trong tâm hồn con người. Nó xứng đáng là một kiệt tác mà bất kỳ ai yêu văn học cũng nên đọc ít nhất một lần.
Mọi người có thể đọc truyện ở đây: https://drive.google.com/file/d/13EKiJCCoW5DdFnb3RK3D9zqmSBUjOZML/view?usp=sharing
Sửa lần cuối:
