Đoản Chú Mèo Hoang Và Cô Cậu Chủ Nhỏ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Chủ đề
180
Bài viết
15,901
Được Like
6,767
Điểm
113
CHÚ MÈO HOANG VÀ CÔ CẬU CHỦ NHỎ
hinh-nen-meo-cute-4.jpg

Tác giả: trucxinh0505
Thể loại: Đoản, Hiện đại
Số Chương
Tình trạng: Đang tiến hành
Góp ý từ độc giả: Thảo luận góp ý

:emoji_hugging:Truyện được bạn Sợ Cẩu Phập chuyển thể truyện tranh rồi nha mọi người:emoji_hugging:
Tháng sáu, ông trời vốn thất thường. Khi thì nắng chang chang, chớp mắt đã mưa rào, khiến không khí lúc nào cũng phảng phất hơi ẩm khó chịu.
Một buổi sáng, bầu trời vừa hửng sáng, những tia nắng nhợt nhạt xuyên qua màn mây, trong góc tối phía sau nhà kho bỗng vang lên tiếng mèo con yếu ớt.
“Meo… meo meo…”
Và từ đó, câu chuyện của chúng tôi bắt đầu...​
 
Chương 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh
Tháng sáu, ông trời vốn thất thường. Khi thì nắng chang chang, chớp mắt đã mưa rào, khiến không khí lúc nào cũng phảng phất hơi ẩm khó chịu.

Một buổi sáng, bầu trời vừa hửng sáng, những tia nắng nhợt nhạt xuyên qua màn mây, trong góc tối phía sau nhà kho bỗng vang lên tiếng mèo con yếu ớt.

“Meo… meo meo…”

Hoa Tử đang ở trong nhà lập tức ngẩng đầu, nghiêng tai lắng nghe.

“Uy, hình như có tiếng mèo con kêu.”

Mai Ngọc đang làm việc bên cạnh, chẳng buồn ngẩng đầu.

“Chắc mèo hoang đẻ bậy trong nhà mình.”

“Không phải.” Hoa Tử nghe ngóng một lúc rồi chỉ về phía sau nhà kho. “Tao nghe tiếng nó ở phía cuối kia.”

“Thì kệ nó đi. Ai nuôi?”

“Nghe tội quá, tao xuống xem thử.”

Mai Ngọc nhíu mày.

“Bà rảnh nhỉ? Nó có mẹ nó lo, đừng có tự nhiên đụng vào…”

Cô còn chưa nói hết câu, Hoa Tử đã xoay người đi về phía cuối nhà kho.

“Đúng là…”

Mai Ngọc lẩm bẩm, cuối cùng vẫn phải đứng dậy đi theo.

Đến cuối nhà kho, Hoa Tử ngó nghiêng khắp nơi. Những bao ve chai, thùng giấy cũ và đủ thứ đồ linh tinh chất thành từng đống, che khuất gần như toàn bộ góc tường.

Tiếng mèo con vẫn vang lên từng hồi.

“Meo… meo…”

Hoa Tử vừa lần theo âm thanh vừa thầm nghĩ: Con mèo mẹ này cũng giỏi giấu ổ thật đấy.

Đúng lúc ấy—

“Xột xoạt!”

Một đống bao giấy phía trước khẽ động.

Hoa Tử lập tức dừng bước.

Từ bên dưới đống bao, một cái đầu mèo nhỏ xíu chậm chạp nhô lên. Nó cố men theo mép bao giấy bò ra ngoài, bốn chân còn chưa vững đã trượt xuống.

“Bịch!”

Cả thân hình bé tẹo rơi xuống nền kho.

Hoa Tử giật mình.

“Ôi!”

Mèo con nằm im vài giây, sau đó chẳng biết lấy đâu ra sức lực, lồm cồm bò dậy rồi tập tễnh chạy về phía Hoa Tử.

“Meo! Meo meo! Meo meo meo!”

Tiếng kêu đột nhiên trở nên dồn dập, như thể nó vừa nhìn thấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng của mình.

Hoa Tử cúi xuống nhìn nó, trong lòng lập tức mềm đi.

“Ngọc! Xuống đây tao bảo này.”

Mai Ngọc xuất hiện với vẻ mặt rõ ràng là không tình nguyện.

“Kệ nó đi!”

“Hình như nó đói.”

Mai Ngọc cúi xuống quan sát.

“Mày nhìn nó xem. Còn chẳng biết nó cai sữa chưa nữa. Nuôi kiểu gì?”

Hoa Tử thở dài.

“Thì thử thôi. Còn sống được hay không còn xem vận mệnh của nó.”

Mai Ngọc nhìn kỹ hơn, lập tức nhăn mặt.

“Bà xem đi. Người nó dính toàn phân không này. Hôi chết đi được!”

“Bởi vậy tao mới gọi mày.” Hoa Tử nhìn quanh, giọng thấp xuống. “Chắc mẹ nó bỏ nó rồi.”

Mai Ngọc hừ một tiếng.

“Đồ thứ bà mẹ vô trách nhiệm!”

Hoa Tử gật đầu đầy đồng tình.

“Ừ.”

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

“Mày tra mạng xem tắm cho mèo con như thế nào đi. Tao đi kiếm gì cho nó ăn.”

Hai mắt Mai Ngọc lập tức mở to.

“Cái gì?”

Hoa Tử chẳng thèm quay đầu, chỉ ném lại một câu như ra lệnh:

“Làm đi!”

Nói xong, cô chạy vào trong.

Mai Ngọc đứng tại chỗ, nhìn con mèo con bẩn thỉu đang ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn mình.

“…”

Cô vốn định mặc kệ.

Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của nó, lòng trắc ẩn cuối cùng vẫn thắng.

Mai Ngọc thở dài, lấy điện thoại ra tra cứu.

Một lúc sau, cô vừa đọc vừa lẩm bẩm:

“Mèo con phải dùng nước ấm… sau khi tắm phải lau thật khô… không được để bị lạnh…”

Đọc xong, cô quay đầu gọi vọng vào trong nhà:

“Cẩu Tử!”

“Dạ!”

“Đi nấu nước sôi cho tao.”

Cẩu Tử ló đầu ra.

“Để làm cái gì?”

“Tao bảo làm gì thì làm đi. Nhanh cái!”

“Ờ…”

Mười lăm phút sau.

Trong nhà kho, một chậu nước ấm được đặt xuống nền.

Cẩu Tử và Mai Ngọc ngồi xổm bên cạnh, mặt mày nhăn nhó, cùng nhau tắm cho con mèo nhỏ.

Cẩu Tử vừa xoa lưng nó vừa bịt mũi.

“Hôi quá!”

Mai Ngọc liếc cậu một cái.

“Bởi vậy mới phải tắm chứ. Mày tưởng tao rảnh lắm à?”

“…”

Con mèo con yếu ớt kêu một tiếng, rồi ngoan ngoãn nằm im.

Sau khi kỳ cọ sạch sẽ đống bẩn trên người nó, hai chị em dùng khăn bông lau từng chút một.

Năm phút sau.

Cẩu Tử bỗng khựng lại.

Con mèo con nằm mềm oặt trong lòng bàn tay, đầu nghẻo sang một bên, không nhúc nhích.

Cẩu Tử nuốt nước bọt.

“Nó… chết rồi hả?”

Mai Ngọc cũng thoáng hoảng.

“Làm sao tao biết được!”

Cô vội vàng lấy khăn bông tiếp tục lau.

“Tắm vậy được rồi. Lau khô cho nó trước đã, xem sao.”

Hai chị em hì hục lau bộ lông nhỏ xíu.

Một lúc lâu sau, khi lớp lông đã khô hẳn, con mèo bỗng khẽ nhúc nhích.

“Ư…”

Đôi mắt nhỏ hé mở.

Cẩu Tử và Mai Ngọc đồng thời trợn mắt.

“Chưa chết!”

“May quá!”

Hai người nhìn nhau rồi cùng thở phào.

Đến lúc ấy, Hoa Tử cũng chạy về.

“Mèo con đâu?”

“Ở đây.”

Hoa Tử ngồi xuống, nhìn con mèo nhỏ đã sạch sẽ hơn rất nhiều.

“Cho nó ăn gì bây giờ?”

Mai Ngọc lắc đầu.

“Không biết. Hình như nó còn nhỏ quá, chưa uống được sữa của người đâu.”

Hoa Tử suy nghĩ một lúc rồi đành nấu vội một ít nước cơm loãng cho nó uống tạm.

Mèo con uống chẳng được bao nhiêu, nhưng sau khi được ăn chút gì đó, tiếng kêu gào đã nhỏ dần.

Đêm ấy, lần đầu tiên sau không biết bao lâu, nó ngủ yên.

Ngày hôm sau, Hoa Tử và Mai Ngọc lập tức chạy đến tiệm thú y tìm mua sữa dành riêng cho mèo con.

Có lẽ được ăn đúng thứ cần ăn, cái bụng nhỏ cũng dần ổn định. Mèo con không còn liên tục gào khóc như trước nữa.

Nó cuộn tròn thân hình bé xíu trong chiếc khăn bông, đôi mắt khép lại, ngủ một giấc thật sâu.

Trong căn nhà kho vốn chất đầy những thứ cũ kỹ, giữa tiếng người qua lại và mùi ẩm mốc của tháng sáu, từ đó lại có thêm một sinh linh nhỏ bé.

Không ai biết nó đã bị bỏ lại từ bao giờ.

Cũng chẳng ai biết người mẹ của nó đang ở đâu.

Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc nó bò ra khỏi đống bao ve chai và chạy theo Hoa Tử, số phận của nó đã vô tình được buộc chung với những con người nơi đây.

Một sinh mạng nhỏ bé, tưởng chừng chỉ cần chậm thêm một bước là sẽ biến mất khỏi thế gian.

May mắn thay, lần này, nó đã gặp được người chịu dừng lại.
 
Chương 2: Nhà mới và bài học đầu tiên
Đối với meo con, dù trong lòng vẫn còn chút bất an, nhưng tận sâu trong trái tim nhỏ bé ấy lại cảm thấy một thứ ấm áp khó tả.

Meo con nghĩ, có lẽ… đây chính là nhà mới của mình.

Mà lúc này, đám chị em Hoa Tử cũng đang tất bật chuẩn bị một cái ổ thật tử tế cho thành viên mới.

Cẩu Tử chạy vào kho tìm một chiếc thùng giấy carton.

Hoa Tử thì đi kiếm dao rọc giấy với một cuộn băng keo.

Còn Mai Ngọc ngồi bên cạnh trông meo con ngủ.

Chẳng qua là giấc ngủ của meo con vẫn chưa thật sự sâu. Thỉnh thoảng nó lại giật mình tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn xung quanh như sợ mình vừa tỉnh dậy thì những người bên cạnh đã bỏ đi mất.

Vì thế, Mai Ngọc đành ngồi canh bên cạnh, tiện tay vuốt vuốt bộ lông mềm mại của nó.

Một lúc sau, Cẩu Tử và Hoa Tử cuối cùng cũng tìm được những thứ cần thiết, vui vẻ ôm đồ chạy về.

Hai người vừa ngồi xuống cạnh Mai Ngọc đã bắt đầu cắt cắt, rọc rọc.

Roẹt! Roẹt!

Âm thanh băng keo bị kéo ra vang lên hơi lớn.

Meo con đang ngủ lập tức giật mình.

“Meo meo!”

Mai Ngọc vội vàng cúi xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nó, sau đó quay sang trừng hai người gây ra động tĩnh.

“Meo con giật mình rồi kìa! Hai bà với Cẩu Tử ra trước sân làm đi!”

Hoa Tử và Cẩu Tử lập tức cụp đuôi.

Hai người lục tục ôm đống đồ ra ngoài sân, vừa đi vừa âm thầm oán trách trong lòng.

Chỉ vì một con mèo mà lớn tiếng với mình…

Địa vị của tụi mình trong cái nhà này còn không bằng con mèo nữa rồi.


Nhưng nói thì nói vậy, hai người vẫn ngoan ngoãn làm ổ cho meo con.

Không lâu sau, một chiếc ổ nhỏ xinh xắn cuối cùng cũng hoàn thành.

Ngoài cái ổ, hai người còn làm thêm một chiếc khay để meo con đi vệ sinh.

Nhìn chiếc khay đã được đổ đầy cát bên trong, Mai Ngọc lập tức có ý kiến.

“Nên dùng cát mèo chứ! Cát ngoài kia dơ lắm!”

Hoa Tử và Cẩu Tử đồng thanh:

“Không có tiền!”

Mai Ngọc: “…”

Cô nhìn hai người, thản nhiên nói:

“Ai là người đầu tiên đòi nuôi nó?”

Hoa Tử lập tức chỉ vào mình.

“Tao.”

“Vậy bà lo tiền.”

Hoa Tử nghẹn một chút, sau đó phản bác:

“Tao cho nó ăn rồi còn gì!”

Cẩu Tử cũng yếu ớt giơ tay.

“Em là sinh viên, không có tiền…”

Mai Ngọc nhìn hai người một lúc, cuối cùng đành thở dài.

“Vậy tui với bà chia tiền nuôi nó.”

Hoa Tử gật đầu.

“Được… nhưng…”

“Còn gì nữa?”

Hoa Tử nhìn về phía meo con đang nằm ngoan ngoãn trong ổ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Ai chỉ meo meo đi ị?”

“…”

Mai Ngọc im lặng.

Một lát sau, cô đành nói:

“Được rồi, việc đó tui lo.”

Hoa Tử lập tức bổ sung:

“Cả dọn phân nữa mày!”

Mai Ngọc:

“!!!”

Cô nhìn Hoa Tử bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Đúng là tự mình rước cái của nợ về nhà!

Mà thôi…

Ai bảo lúc đầu cô cũng mềm lòng theo.

Vậy là, bài học đầu tiên trong cuộc đời làm mèo nhà của meo con chính thức bắt đầu.

Bài học: Đi ị đúng chỗ.

Khi phát hiện meo con có vẻ muốn đi vệ sinh, Mai Ngọc lập tức ôm nó đến chiếc khay cát.

Cô cầm hai chân trước nhỏ xíu của meo con, nhẹ nhàng đặt xuống cát rồi làm động tác cào cào.

“Cào cào thế này.”

Meo con: “Meo?”

Mai Ngọc hoàn toàn không để ý đến ánh mắt ngơ ngác của nó.

Cô tiếp tục nắm hai chân trước của nó, cào cào thêm vài cái.

“Đây là chỗ đi vệ sinh, hiểu chưa?”

Meo con chớp chớp mắt.

Hiểu hay không thì chẳng biết.

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mai Ngọc, nó vẫn ngoan ngoãn ngồi im.

Sau đó, Mai Ngọc đặt mông nhỏ của meo con xuống khay cát.

“Ngồi đây.”

Xong xuôi, cô lại cầm hai chân trước của nó cào cào cát, rồi làm mẫu động tác lấp lại.

Cào cào.

Lấp lấp.

Cào cào.

Lấp lấp.

Meo con ngơ ngác nhìn hai chân trước của mình bị người ta điều khiển, trong đầu có lẽ đang xuất hiện một dấu chấm hỏi thật to.

Meo con chỉ muốn đi ị thôi mà…

Tại sao lại phải học nhiều như vậy?


Nhưng dù có hiểu hay không, kể từ ngày hôm đó, meo con chính thức có thêm một bài học đầu đời.

Không được đi bậy.

Muốn đi ị thì phải tìm đúng chiếc khay cát.

Bởi vì trong căn nhà mới này…

Có những quy tắc mà một chú mèo nhỏ nhất định phải học.
 
Chương 3: Ăn con tôm lớn
Nhìn meo meo chạy lăng xăng dưới chân mình, cái đuôi nhỏ lúc lắc qua lại, Cẩu Tử càng nhìn càng thấy đáng yêu.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu quyết định thưởng cho meo meo một món ngon.

“Tôm nhé!”

Cẩu Tử chạy vào bếp, mở tủ lạnh lấy ra một con tôm nhỏ.

Cậu cho tôm vào chiếc chảo nhỏ, thêm một chút nước rồi đặt lên bếp nấu chín.

Chờ tôm chín, Cẩu Tử cẩn thận gắp ra, vừa thổi phù phù cho nguội vừa lột sạch vỏ.

“Đây, cho em ăn.”

Meo meo lập tức chạy tới.

Vừa ngửi thấy mùi thơm, đôi mắt nhỏ đã sáng lên.

“Meo!”

Cẩu Tử cười toe toét, đưa con tôm đến trước miệng nó.

Meo meo há miệng.

Chụp!

Một phát… nguyên con tôm biến mất.

Cẩu Tử còn chưa kịp vui thì đã thấy meo meo đứng khựng lại.

“Meo…”

Hai má nhỏ phồng lên.

Cổ họng cố nuốt.

Nhưng con tôm quá to so với cái miệng bé xíu của nó.

Cẩu Tử lập tức hoảng hốt.

“Meo meo?!”

Cậu quýnh quáng bế nó lên, luống cuống mở miệng nhỏ xíu của nó ra, định móc con tôm ra ngoài.

Nhưng meo meo dù nghẹn đến mức sắp khóc vẫn nhất quyết không chịu nhả.

“Ư… meo!”

Cái miệng nhỏ không ngừng gừ gừ, hai chân trước còn quơ loạn lên, giống như đang bảo vệ món ăn yêu thích của mình đến cùng.

“Nhả ra! Nhả ra coi!”

Cẩu Tử càng hoảng hơn.

Trong đầu cậu lúc này chỉ có một suy nghĩ.

Không lẽ…

Meo meo ăn một con tôm rồi đi luôn?!


Nếu chuyện đó thật sự xảy ra…

Hai bà chị chằng lửa trong nhà chắc chắn sẽ xé xác cậu thành từng mảnh.

Nghĩ đến đó, Cẩu Tử lạnh cả sống lưng.

“Meo meo! Nhả ra mau!”

Hai bên giằng co một hồi.

Cuối cùng, có lẽ nhờ mấy chiếc răng sữa bé xíu ra sức cắn, con tôm trong miệng meo meo cũng bị cắn đứt làm đôi.

Một nửa rơi ra ngoài.

Cẩu Tử lập tức đưa tay hứng lấy.

“Phù…”

Cậu thở phào một hơi.

May quá!

Meo meo cuối cùng cũng không sao.

Mà kỳ lạ thay, sau khi giải quyết được miếng tôm to tướng kia, meo meo lại tiếp tục nhai phần còn lại trong miệng.

“Chóp chép…”

“Ừm…”

“Meo…”

Âm thanh nhỏ xíu, đầy vẻ thỏa mãn vang lên.

Hai mắt meo meo cong cong, bộ dạng ăn ngon đến mức khiến Cẩu Tử cũng không nhịn được cười.

“Ngon lắm hả?”

“Meo!”

Cẩu Tử nhìn phần tôm còn lại trong tay.

Lần này cậu đã rút kinh nghiệm.

Cậu xé phần thịt tôm còn dư thành từng miếng nhỏ, cẩn thận đưa từng miếng cho meo meo ăn.

Một miếng.

Meo meo ăn hết.

Thêm một miếng.

Lại ăn hết.

Cứ thế, chẳng mấy chốc phần thịt tôm đã sạch bách.

Meo meo còn ngẩng đầu nhìn Cẩu Tử, đôi mắt long lanh, cái đuôi nhỏ quẫy qua quẫy lại.

“Meo meo…”

Giọng kêu mềm mại nghe chẳng khác nào đang cảm ơn.

Cẩu Tử lập tức cười đến híp cả mắt.

“Không cần cảm ơn, lần sau anh sẽ cắt nhỏ cho em.”

Meo meo:

“Meo!”

Một người một mèo, cứ thế vui vẻ nhìn nhau.

Cẩu Tử nhìn bộ dạng ăn uống thỏa mãn của meo meo, trong lòng cũng vui lây.

Nhưng chỉ cần nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, nụ cười trên mặt cậu lập tức cứng đờ.

May quá…

Lúc nãy mà meo meo thật sự nghẹn chết vì con tôm kia…


Cẩu Tử rùng mình.

Không cần nghĩ cũng biết hai bà chị chằng lửa trong nhà sẽ xử lý cậu thế nào.

Có khi đến lúc đó…

Đừng nói là một con tôm.

Đến cậu cũng có thể bị đem đi hấp luôn.

Nghĩ thôi đã thấy lạnh sống lưng.

Cẩu Tử vội vàng nhìn xuống meo meo đang vui vẻ liếm liếm miệng.

“Sau này ăn gì cũng phải nghe lời anh.”

Meo meo chẳng hiểu gì, chỉ vui vẻ:

“Meo!”

Cẩu Tử: “…”

Thôi được rồi.

Chỉ cần em không sao là tốt.

Lần sau nhất định phải nhớ…

Mèo con ăn tôm, nhất định phải cắt nhỏ.
 
Chương 4: Mèo con thám thính mái nhà
Cuối thu, hôm nay trời hửng nắng.

Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi, ánh nắng vàng nhàn nhạt phủ xuống mái nhà, mang theo chút hơi ấm dễ chịu sau những ngày thời tiết thất thường.

Mèo con đã sớm học được cách leo trèo.

Những nơi thấp thấp bên dưới, nó gần như đã thám thính hết cả rồi. Vì vậy, sáng sớm hôm nay, nhân lúc trời đẹp, mèo con quyết định mở rộng địa bàn.

Mục tiêu...

Mái nhà!

Ở khu nhà kho, mèo con bắt đầu chuyến thám hiểm của mình.

Phóng lên cái thùng.

Từ cái thùng nhảy lên bậc kệ đựng đồ.

Lại men theo kệ, phóng lên xà nhà.

Từ xà nhà chui vào máng xối, bốn chân thoăn thoắt chạy một đoạn, sau đó dùng sức bật lên—

Vút!

Mèo con đã đặt chân lên mái nhà.

Nó đứng chồm chỗm trên mái, đôi mắt tròn xoe nhìn cảnh vật xung quanh.

Quang cảnh đập thẳng vào mắt khiến mèo con ngẩn ra mất mấy giây.

Sau đó...

“Meo!”

Một tiếng kêu đầy phấn khích.

Tâm hồn nhỏ bé như được thả bay.

Bốn chân tung tăng chạy bên này một chút, lại chạy sang bên kia một chút. Chạy tới chạy lui, cái đuôi nhỏ vểnh cao, cả thân mèo tràn đầy sức sống.

Chơi một hồi mệt, nó tìm được một chỗ khá bằng phẳng, liền nằm bẹp xuống.

Gió cuối thu thổi nhè nhẹ.

Nắng sớm ấm áp.

Mèo con lim dim đôi mắt.

Chẳng biết từ lúc nào...

Nó ngủ quên mất.

Mãi đến khi mặt trời lên cao, ánh nắng bắt đầu trở nên nóng rực, chiếu thẳng lên bộ lông mềm mại, mèo con mới cựa quậy.

Nó duỗi người, vươn bốn chân, ngáp một cái thật dài.

Sau đó lại theo đúng con đường cũ bò xuống.

Sáng hôm sau, nó lại lên.

Chiều đến, nó lại lên.

Lần này, mèo con không chạy nhảy lung tung nữa mà ngồi ngoài rìa mái nhà, hai chân trước đặt ngay ngắn, cái đầu nhỏ nhô ra ngoài, chăm chú nhìn phong cảnh bên dưới.

Thế giới từ trên cao nhìn xuống thật khác.

Những thứ vốn quen thuộc dưới mặt đất bỗng trở nên nhỏ xíu.

Mèo con ngồi đó, đôi mắt đen láy hết nhìn bên này lại nhìn bên kia.

Cứ như vậy, liên tiếp mấy ngày sau, sáng sớm và chiều tối, chỉ cần trời đẹp là mèo con lại trèo lên mái nhà chơi.

Nơi đây dần trở thành địa bàn riêng của nó.

Cho đến chiều hôm nay.

Mèo con vừa leo lên mái nhà, nhưng lần này nó không ngồi ngắm cảnh nữa.

Nó bắt đầu... khám phá.

Đầu tiên là cái mái tôn dưới chân.

Mèo con cúi đầu nhìn nhìn.

Sau đó tò mò đưa một bàn chân lên.

Cào cào.

Một âm thanh khô khốc vang lên.

Mèo con lập tức dựng tai.

Nó cúi xuống nhìn cái móng vuốt của mình, rồi lại nhìn mái tôn.

Thứ này biết phát ra tiếng!

Thú vị quá!

“Meo?”

Nó thử cào thêm vài cái.

Cào cào cào...

Càng cào càng hăng.

Một lát sau, mèo con lại phát hiện trên mái tôn có mấy cái lỗ đinh.

Nó ngồi xổm xuống.

Nhìn trái.

Nhìn phải.

Nhìn chằm chằm.

Sau đó tò mò đưa móng vuốt vào.

Khảy khảy.

Không được.

Nó đổi góc.

Khảy tiếp.

Vẫn không được.

Mèo con lập tức dùng cả hai chân trước, hì hục đào cái lỗ đinh như thể bên trong có bảo bối gì ghê gớm lắm.

Cào! Cào! Cào!

Âm thanh bén nhọn vang xuống tận dưới nhà.

Hoa Tử đang làm việc bên dưới nghe thấy, lập tức nhíu mày.

“Meo meo!”

Không có phản ứng.

“Meo meo!”

Âm thanh cào cào vẫn tiếp tục.

Hoa Tử lập tức chạy bịch bịch lên gác.

“Mèo con! Mày đang phá cái gì đó?!”

Nghe thấy tiếng Hoa Tử, mèo con giật bắn mình.

Động tác lập tức dừng lại.

Nó nhanh chóng nằm sọp cả người xuống mái nhà.

Hai chân trước xòe ra, vừa vặn che lên chỗ lỗ đinh.

Sau đó...

Mèo con ngẩng đầu.

Mắt nhìn trời.

Tai nhìn mây.

Vẻ mặt bình thản đến mức không thể bình thản hơn.

Cứ như thể từ nãy đến giờ nó chỉ đang nằm đây phơi nắng.

Không làm gì cả.

Hoàn toàn không liên quan đến nó.

Hoa Tử chạy lên tới nơi, mở cửa hậu bước ra.

Đập vào mắt cô là mèo con đang nằm ngay ngắn trên mái nhà, bộ dạng ngoan ngoãn phơi nắng, ánh mắt còn rất vô tội nhìn xa xăm.

Hoa Tử ngẩn người.

Cô nhìn mèo con.

Rồi nhìn mái tôn.

Lại nhìn mèo con.

“Nãy giờ mày phá phách gì đó hả?”

Mèo con quay đầu.

Liếc Hoa Tử một cái.

Ánh mắt rõ ràng viết đầy mấy chữ:

Cô bị bệnh à?

Tôi có làm gì đâu?

Tôi không biết gì hết.

Nói xong, nó còn rất tự nhiên quay đầu đi, tiếp tục nhìn trời.

Hoa Tử: “...”

Cô tức đến mức muốn phát hỏa, nhưng nhìn cái bộ dạng vô tội kia lại chẳng biết phải phát vào đâu.

Cuối cùng chỉ có thể nghiến răng.

“Đúng là...”

Cô còn chưa nói hết câu, mèo con đã cuộn người lại, nằm xuống mái tôn, đuôi nhỏ khẽ quét qua quét lại.

Bộ dạng vô cùng thản nhiên.

Hoa Tử nhìn nó hồi lâu.

Sau đó bất lực thở dài.

Thôi được rồi.

Miễn nó đừng thật sự cào thủng mái nhà là được.

Còn chuyện vừa rồi...

Coi như cô nhìn lầm.

Mèo con nằm bên cạnh, lặng lẽ hé một mắt.

Xác nhận Hoa Tử đã đi rồi, nó lập tức quay đầu nhìn cái lỗ đinh dưới móng vuốt.

Đôi mắt tròn xoe sáng lên.

...

Bảo bối chưa đào xong đâu.

“Meo.”
 
Back
Top