HỒI III: NHÂN TRẬN
10.
Vô lượng, vô biên, nhân tâm triệt
Vĩ nhân thiểu thiểu, tiểu nhân liên
Dĩ hảo dĩ bình, ác diệt thiện
Đại lão, tiểu đồng, nhất đồng nhiên
Lòng người sâu không đáy, khó dò giới hạn.
Kẻ lớn hiếm hoi, kẻ nhỏ thì kết bè.
Thời bình tưởng yên ổn, nhưng cái ác vẫn lấn cái thiện.
Già hay trẻ, cuối cùng cũng chung một bản chất ấy.
11.
Ba ba bốn bốn đoạn trường kỳ
Chia trí, phân li, kỉ thường mỹ
Bá tánh phân chi, nam bắc trí?
Kết kỳ, ngộ tỏ, trận đài uy
Những cuộc phân chia kéo dài triền miên.
Lý lẽ bị tách nhỏ để tô vẽ cái tôi.
Dân chúng bị chia rẽ bởi ranh giới vô hình.
Đến lúc tỉnh ra mới thấy mình đang đứng giữa một trận đài.
12.
Địa vị vọng xưng phân thượng hạ
Xảo phân trá luận, ngụy nhân hiển
Cao đồ vô ảnh, tiện nhân hiện
Nhất vật bất trừ, thế bất yên
Danh vị bị dựng lên để chia cao thấp.
Lý luận khéo léo che giấu ý đồ.
Người tài cao lại không lộ mặt, kẻ tầm thường thì phô trương.
Chỉ cần còn một mầm lệch lạc, thế gian khó yên.
13.
Thường mộ hoan sang, hàn tắc trận
Hoan sai vô thưởng, phạt vô thân
Tinh tướng xích xiềng, thiên xác tận
Binh thương trận điền, thiện ác phân
Lúc vui thì tụ họp, lúc lạnh lẽo thì chia phe.
Thưởng phạt mất chuẩn mực, không còn công bằng.
Tướng tinh bị trói buộc, trời đất như khô cạn.
Ra tới chiến địa mới thấy ranh giới thiện – ác.
14.
Sáng dạ sáng mưu, Cửu Long tử
Đan cước tan ưu, chữ nhất tự
Tiêu dao tự tại, ca xướng nhàn
Bất vấn thế sự, loạn thế tan
Người con đất Cửu Long, sáng dạ và mưu trí.
Một bước chân nhẹ cũng đủ gỡ rối bằng một chữ duy nhất.
Giữa đời vẫn giữ được sự thong dong mà ca hát.
Không để chuyện thế sự cuốn lấy, nên có loạn cũng chẳng sao.