Ánh hoàng hôn buông xuống Bắc Minh Vương phủ, nhuộm đỏ những mái ngói cong vút như vảy rồng.
Nhưng trong căn bếp rộng lớn phía Tây, bầu không khí lại không hề thơ mộng chút nào.
Tiểu Kiều bị ném phịch xuống một cái rổ mây lớn, xung quanh toàn là hành lá, gừng và sả ,những thứ mà một đầu bếp chuyên nghiệp như cô thừa biết là dùng để... khử mùi tanh.
Phía trước mặt nàng là một gã đầu bếp bụng phệ, khuôn mặt bóng lưỡng mỡ màng.
Gã đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu, tay cầm một thanh đại đao mài xoèn xoẹt vào tảng đá xanh.
Cứ mỗi nhịp mài dao, gã lại liếc nhìn Tiểu Kiều một cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy bí hiểm.
"Heo sữa quay mật ong... hay là heo sữa hầm rượu vang nhỉ?"
Gã đầu bếp lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng phấn khích.
Tiểu Kiều run bần bật.
Nàng cố gắng dùng đôi móng heo ngắn ngủn bấu chặt vào thành rổ.
[Trời ơi, cô là một thiếu nữ thanh thuần, là một đầu bếp tài năng của thế kỷ 21, lẽ nào cuộc đời lại kết thúc trong một nồi nước lèo ở cái nơi khỉ ho cò gáy này? Không, cô không thể chết như vậy được!]
Nhân lúc tên đầu bếp quay đi lấy hũ mật ong, Tiểu Kiều vận dụng hết công lực "heo" của mình, nhảy vọt ra khỏi rổ.
Khổ nỗi cái thân hình tròn trịa như quả bóng khiến nàng tiếp đất không được duyên dáng cho lắm.
Bộp!
- "Éc... éc!" (Đau chết bà nội tôi rồi!)
Nàng lăn lông lốc trên sàn nhà bếp bóng loáng, xuyên qua kẽ chân của mấy gã phụ bếp đang bận rộn.
May mắn thay, sự chú ý của mọi người đều đang dồn vào món vịt quay của Vương gia, không ai để ý đến một "cục thịt hồng" đang lăn đi với tốc độ ánh sáng.
Vừa thoát ra khỏi cửa bếp, gió đêm thổi lồng lộng khiến lông tơ trên người Tiểu Kiều dựng đứng.
Nàng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một bóng đen đổ ập xuống.
Trước mặt nàng là một nam nhân trẻ tuổi, vận y phục hộ vệ sẫm màu.
Đó là A Nhị - hộ vệ thân cận nhất của Lý Hạo.
Nhưng tên A Nhị này có cái nhìn rất kỳ lạ.
Hắn không nhìn nàng như một con vật bình thường, mà đôi mắt hắn sáng quắc lên, môi hơi mấp máy, vẻ mặt vừa thèm thuồng vừa... sùng bái.
Hắn quỳ sụp xuống, đưa tay định chạm vào cái mũi hồng hồng của nàng.
"Ôi trời ơi, mỹ vị... à không, mỹ heo!"
A Nhị thốt lên, giọng nói run rẩy vì phấn khích.
"Lớp da này thật mỏng, cái đuôi này thật cong, đôi mắt này... thật giống như đang muốn mời gọi ta đến ăn vậy."
Tiểu Kiều trợn ngược mắt.
[Tên này bị biến thái à? Ngươi nhìn ai là đồ ăn hả? Ánh mắt đó là sao?]
Nàng lùi lại, nhưng A Nhị lại tiến tới.
Hắn lấy ra một chiếc khăn tay lụa, nhẹ nhàng lau một vết bẩn trên trán nàng, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta nổi da gà.
"Đừng sợ, tiểu bảo bối,ta sẽ không để lão béo kia làm đau ngươi,ta sẽ tự mình chăm sóc ngươi, cho đến khi ngươi béo tốt nhất... lúc đó ta sẽ dùng loại dao sắc nhất kinh thành này để đưa ngươi về cõi vĩnh hằng."
Tiểu Kiều cảm thấy máu trong người như đông cứng.
Tên này không phải biến thái bình thường, hắn là một tên biến thái có học thức! Hắn muốn nuôi nàng cho béo rồi mới thịt!
- "Éc! Éc éc éc!" (Đồ điên! Tránh xa ta ra!)
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Tiểu Kiều tung một cú đá hậu trứ danh của loài heo vào ngay ống khuyển của A Nhị.
Nhân lúc hắn đang xuýt xoa vì đau, nàng co giò (móng) chạy thục mạng.
Nàng không nhìn đường, cứ thế lao vào nơi có ánh đèn sáng nhất, lộng lẫy nhất, thư phòng của Bắc Minh Vương.
Cánh cửa khép hờ, nàng chui tọt vào trong rồi dùng đầu húc mạnh để cửa đóng sập lại.
Trong căn phòng phảng phất mùi hương trầm thanh khiết, khác hẳn mùi hành tỏi ở nhà bếp.
Lý Hạo đang ngồi bên bàn gỗ sưa, tay cầm một bức thư nạm vàng.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, gương mặt hắn càng thêm góc cạnh, lạnh lùng như một pho tượng tạc từ băng đá ngàn năm.
Tiểu Kiều không còn sức để chạy nữa, nàng lết đến bên chân hắn, nằm bẹp xuống, hơi thở dồn dập.
Lý Hạo cúi xuống, thấy "cục thịt hồng" quen thuộc đang run rẩy dưới chân mình, đôi mắt phượng khẽ nheo lại:
"Ngươi lại chạy đến đây? Đầu bếp của ta làm việc chậm trễ vậy sao?"
Hắn vươn tay định xách nàng lên lần nữa, nhưng bỗng nhiên, một cảm giác nóng rực bắt đầu lan tỏa từ trái tim Tiểu Kiều ra khắp cơ thể.
Một vầng hào quang trắng muốt, dịu dàng như ánh trăng đột ngột bùng phát, bao trùm lấy cả căn phòng.
Lý Hạo giật mình lùi lại.
Trong luồng sáng ấy, thân hình nhỏ bé của con heo bắt đầu biến đổi.
Đôi móng heo hóa thành đôi bàn tay trắng ngần, đôi chân ngắn ngủn kéo dài thành đôi chân ngọc thon thả.
Lớp lông tơ biến mất, thay vào đó là làn da mịn màng như gốm sứ.
Trong tích tắc, một thiếu nữ tuyệt sắc với mái tóc đen dài như suối thác hiện ra.
Nàng không có y phục, chỉ có luồng sáng mờ ảo che phủ những đường cong mê hồn.
Đôi mắt nàng to tròn, long lanh hơi nước, nhìn thẳng vào mắt Lý Hạo.
Thời gian như ngừng trôi. 1 giây... 2 giây... 5 giây...
Tim Lý Hạo vốn dĩ đã đóng băng vạn năm, giờ đây bỗng nhiên đập loạn nhịp một cách vô lý.
Hắn đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Nhưng đúng vào giây thứ mười, một tiếng "Bùm" nhỏ vang lên cùng làn khói trắng.
Thiếu nữ biến mất.
Trên sàn nhà chỉ còn lại một con heo hồng đang ngơ ngác, mồm há hốc nhìn hắn.
Lý Hạo đứng lặng người hồi lâu, bàn tay hắn vẫn còn vương lại hơi ấm của luồng sáng ban nãy.
Hắn nhìn con heo dưới đất, rồi lại nhìn vào khoảng không hư ảo.
Một tia lửa nóng bỏng dần nhen nhóm trong đáy mắt hắn.
"Ngươi... rốt cuộc là thứ gì?"
Giọng hắn trầm thấp, chứa đựng một sự chiếm hữu chưa từng có.
Lý Hạo cúi xuống, không xách tai nàng nữa, mà nhẹ nhàng bế bổng nàng lên bằng cả hai tay, ôm vào lòng. Hắn thì thầm vào cái lỗ tai đang run rẩy của nàng:
"Dù là người hay yêu, đã vào phủ của ta, thì đừng mong thoát ra được."
Tiểu Kiều lúc này chỉ biết trợn mắt trắng dã.
[Trời ơi, hắn không định giết mình nữa, nhưng cái nhìn này... sao còn đáng sợ hơn cả gã đầu bếp lúc nãy vậy?]