Chương 1: Làng Mây Dưới Ách Bóng Đêm
Bình minh đầu tiên của thời đại, khi đất trời còn hoang sơ và ranh giới giữa thực tại và huyền ảo mờ nhạt, con người chỉ là những đốm lửa nhỏ nhoi giữa rừng sâu núi thẳm. Khái niệm về "đạo sĩ" hay "chân nhân" – những bậc thầy có phép thuật cao cường – còn chưa thành hình, chưa gieo mầm trong tâm trí người Việt cổ. Họ sống dựa vào đất, vào nước, vào những cánh rừng bạt ngàn, và vào nhau.
Làng Mây, một ngôi làng nhỏ nép mình bên dòng sông uốn lượn, được bao bọc bởi những ngọn núi xanh thẳm, là một điển hình cho cuộc sống mỏng manh ấy. Người dân Làng Mây, với đôi tay chai sạn từ việc cấy lúa nước, săn bắn thú rừng và đan lát mây tre , luôn sống trong sự cảnh giác. Mỗi tiếng gió rít qua kẽ lá, mỗi bóng cây lay động trong đêm đều có thể là điềm báo của tai ương. Nỗi sợ hãi không phải là một cảm giác thoáng qua, mà là một "ám ảnh" thường trực , len lỏi vào từng giấc ngủ, từng bữa ăn, từng nhịp thở.
Họ sợ lũ lụt cuốn trôi nhà cửa, sợ hạn hán thiêu cháy đồng ruộng, sợ thú dữ rình rập. Nhưng hơn tất cả, họ sợ những thế lực vô hình, những kẻ quấy nhiễu không thể chạm tới: yêu quái. Trước những thế lực siêu nhiên ấy, con người hoàn toàn bất lực, không một ai sở hữu năng lực hay phép thuật để đối chọi.
Chương 2: Bóng Đêm Nuốt Chửng Hy Vọng
Mùa màng năm ấy, Làng Mây gặp phải tai ương chưa từng thấy. Những cánh đồng lúa xanh tốt bỗng héo úa không rõ nguyên nhân, dù mưa thuận gió hòa. Đàn gia súc lăn ra chết không bệnh tật, thịt thối rữa chỉ sau một đêm. Rồi những cái chết bí ẩn bắt đầu gõ cửa từng nhà. Đầu tiên là cụ Mão, người già nhất làng, bỗng nhiên phát bệnh lạ, toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép rồi tắt thở trong cơn mê sảng. Tiếp đó là đứa trẻ mới sinh của vợ chồng A Tín, đang khỏe mạnh bỗng nhiên tím tái, không một tiếng khóc. Nỗi sợ hãi biến thành sự tuyệt vọng.
Người dân Làng Mây thì thầm về Quỷ Xương Cuồng, Mộc tinh cổ xưa trú ngụ trong những cây cổ thụ già cỗi ở bìa rừng. Họ tin rằng chính nó đang giáng tai họa xuống làng. Những ánh sáng lập lòe ma quái (Ma trơi) xuất hiện nhiều hơn vào ban đêm, dẫn dụ những người đi rừng lạc lối. Tiếng gà gáy nửa đêm nghe rợn người, báo hiệu sự hiện diện của Ma gà, linh hồn của những con vật bị giết oan.
Trong tuyệt vọng, họ cố gắng làm mọi thứ có thể. Những người phụ nữ già cả rải vôi bột quanh nhà, treo tỏi và củ hành trước cửa, tin rằng những vật phẩm ấy có thể xua đuổi tà ma. Các thầy mo làng, với những bài cúng đơn sơ, cố gắng xoa dịu các linh hồn không yên nghỉ (Cô Hồn) bằng những mâm cúng thịnh soạn. Họ thậm chí còn dùng máu chó, vẽ bùa lên vách đá, nhưng tất cả đều vô vọng. Những cái chết vẫn tiếp diễn, những tai ương vẫn không ngừng giáng xuống.
Con người Làng Mây, với vũ khí thô sơ và trí tuệ dân gian hạn hẹp, hoàn toàn bất lực trước sức mạnh siêu nhiên của yêu quái. Họ không có những phép thuật cao siêu, không có những đạo sĩ hay chân nhân có thể đứng ra đối đầu. Họ chỉ có nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và niềm tin mong manh vào các vị thần bảo hộ mà họ thờ cúng , nhưng ngay cả các vị thần ấy dường như cũng im lặng trước sự tàn phá của yêu quái. Mỗi ngày trôi qua, bóng đêm của sự bất lực càng bao trùm Làng Mây, nuốt chửng từng chút hy vọng cuối cùng.
Chương 3: Ánh Sáng Từ Vô Danh
Khi bóng đêm của sự tuyệt vọng tưởng chừng đã nuốt chửng mọi hy vọng, một tia sáng bất ngờ lóe lên. Giữa lúc Làng Mây chìm trong tang tóc và sợ hãi, một chàng trai trẻ xuất hiện. Anh không có tên tuổi, không rõ nguồn gốc, chỉ đơn độc bước ra từ phía rừng sâu, nơi Quỷ Xương Cuồng vẫn đang hoành hành. Dáng người anh thanh mảnh, nhưng đôi mắt lại ánh lên một thứ sức mạnh lạ lùng, một sự bình tĩnh đến khó tin giữa cảnh hỗn loạn.
Người dân Làng Mây nhìn anh với ánh mắt hoài nghi và cả sự sợ hãi. Họ đã quá quen với sự bất lực của chính mình, với những nỗ lực vô vọng để chống lại yêu quái. Nhưng chàng trai trẻ không nói nhiều. Anh chỉ lặng lẽ tiến về phía gốc cây cổ thụ nơi Mộc tinh thường ẩn mình, nơi A Nương đã ngã xuống.
Khi anh đến gần, không khí bỗng trở nên nặng nề, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ thân cây cổ thụ. Những tiếng gầm gừ khe khẽ vọng lại, và những bóng đen lờ mờ bắt đầu hiện hữu xung quanh. Đó là Ma trơi, Ma gà, và cả những linh hồn vất vưởng khác bị Mộc tinh triệu hồi, bao vây lấy chàng trai. Nhưng anh không hề nao núng.
Từ trong cơ thể chàng trai, một luồng linh lực vô song bỗng bùng phát. Nó không phải là phép thuật mà các thầy mo hay dùng, cũng không phải là sức mạnh thể chất đơn thuần. Đó là một thứ năng lượng thuần khiết, rực rỡ, tỏa ra ánh sáng ấm áp nhưng đầy uy lực. Luồng linh lực ấy cuộn xoáy, tạo thành một vòng bảo vệ quanh anh, đẩy lùi những bóng ma đang lao tới. Ma trơi lập tức tan biến, Ma gà kêu thét rồi hóa thành khói đen, còn những linh hồn khác thì hoảng loạn bỏ chạy.
Tiếp đó, chàng trai đưa tay về phía gốc cây cổ thụ. Luồng linh lực tập trung lại, biến thành một luồng sáng chói lòa, xuyên thẳng vào thân cây. Một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên, xé toạc màn đêm. Gốc cây cổ thụ rung chuyển dữ dội, những cành cây khô héo bỗng bốc cháy, và một hình hài khổng lồ, đen kịt, với đôi mắt đỏ rực, hiện ra từ trong thân cây. Đó chính là Quỷ Xương Cuồng.
Mộc tinh gầm lên giận dữ, lao về phía chàng trai. Nhưng luồng linh lực của anh đã mạnh hơn. Nó không chỉ đẩy lùi mà còn thiêu đốt, làm suy yếu yêu quái. Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng. Dưới sức mạnh áp đảo của chàng trai vô danh, Quỷ Xương Cuồng không thể chống cự. Nó gào thét trong đau đớn, thân hình khổng lồ dần co rút lại, rồi tan biến vào hư không, chỉ còn lại một làn khói đen bốc lên rồi tan đi trong gió.
Khi ánh sáng linh lực dịu xuống, Làng Mây chìm trong sự im lặng đến ngỡ ngàng. Nỗi sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và niềm hy vọng vỡ òa. Chàng trai trẻ, sau khi đánh đuổi yêu quái, chỉ lặng lẽ quay lưng, hòa vào màn đêm như khi anh xuất hiện. Anh không đòi hỏi sự tôn vinh, không tìm kiếm danh vọng.
Chương 4: Bước Chân Khắp Cõi, Ánh Sáng Khắp Nơi
Sau khi mang lại bình yên cho Làng Mây, chàng trai vô danh không dừng lại. Anh biết rằng Làng Mây chỉ là một trong vô vàn những cộng đồng đang chìm trong bóng tối của yêu quái. Mang trong mình linh lực vô song, anh bắt đầu cuộc hành trình chu du khắp nơi, từ những bản làng hẻo lánh trên núi cao đến những xóm chài ven biển, nơi con người vẫn đang vật lộn với nỗi sợ hãi và sự bất lực.
Anh đến một ngôi làng ven sông, nơi Ma da – linh hồn của những người chết đuối – thường xuyên kéo người xuống nước, gây ra những cái chết thương tâm. Người dân ở đó đã mất đi nhiều người thân, họ không dám ra sông đánh cá, cuộc sống trở nên khốn khó. Chàng trai trẻ đã đứng bên bờ sông, tập trung linh lực, khiến mặt nước cuộn sóng dữ dội, và một luồng sáng xanh biếc bùng lên, xua tan những bóng ma ẩn mình dưới dòng nước. Từ đó, dòng sông trở lại hiền hòa, và người dân lại có thể ra khơi.
Ở một vùng đất khác, nơi những cánh đồng lúa bị tàn phá bởi một loài yêu quái mang hình hài chuột khổng lồ, có bộ lông ngũ sắc và máu đen đặc . Loài yêu quái này không chỉ phá hoại mùa màng mà còn mang theo dịch bệnh, khiến người dân suy kiệt. Chàng trai đã đối đầu trực diện với nó, linh lực của anh biến thành những luồng sáng sắc bén, xuyên qua lớp lông cứng như thép của yêu quái, khiến nó phải bỏ chạy và không bao giờ dám quay lại.
Anh không chỉ đánh đuổi những yêu quái có hình hài cụ thể. Có những nơi, nỗi sợ hãi đến từ những hiện tượng vô hình, như Bóng đè hay Ma xó quấy phá giấc ngủ, gây ra bệnh tật và sự bất an trong nhà. Chàng trai đã dùng linh lực của mình để thanh tẩy không gian, mang lại sự bình yên cho những ngôi nhà bị ám ảnh, giúp người dân tìm lại giấc ngủ ngon và tinh thần minh mẫn.
Mỗi nơi anh đi qua, mỗi yêu quái anh đánh đuổi, đều để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng người dân. Họ không hiểu sức mạnh của anh đến từ đâu, nhưng họ biết ơn anh vô hạn. Anh trở thành một huyền thoại sống, một biểu tượng của hy vọng trong thời đại mà con người còn chưa có khả năng tự bảo vệ mình trước thế lực siêu nhiên. Những câu chuyện về chàng trai vô danh, người mang linh lực vô song, được truyền miệng từ làng này sang làng khác, gieo mầm niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi con người có thể sống trong bình yên, không còn bị yêu quái hung tợn quấy nhiễu. Anh đã mở ra một thời đại mới, một kỷ nguyên của sự an lành và hy vọng cho toàn bộ cõi người.
Chương 5: Bình Minh Mới: Chân Nhân và Đạo Sĩ
Danh tiếng của chàng trai vô danh ngày càng vang xa, vượt qua những ngọn núi, con sông, đến tận những vùng đất xa xôi nhất. Người dân, từ già đến trẻ, từ kẻ sĩ đến người nông phu, đều truyền tai nhau về "người mang ánh sáng", "người xua đuổi bóng đêm". Họ không còn gọi anh bằng những cái tên thông thường, mà bắt đầu tôn xưng anh là Chân nhân – một danh xưng đầy kính trọng, dành cho những người đạt đến cảnh giới cao siêu, có khả năng phi phàm, mang lại sự thật và bình an cho thế gian.
Không chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ, nhiều người, chứng kiến tận mắt sức mạnh linh lực của anh, đã quyết định rời bỏ cuộc sống cũ để đi theo anh. Họ là những người từng trải qua nỗi đau mất mát vì yêu quái, những người khao khát có được năng lực để tự bảo vệ mình và cộng đồng. Họ bái anh làm sư phụ, mong muốn được học hỏi những "phép thuật" diệt trừ yêu ma, bảo vệ dân lành.
Chân nhân không từ chối. Anh nhận những người có tấm lòng thiện lương, có ý chí kiên định làm đệ tử. Anh không dạy họ những câu chú phức tạp hay nghi lễ rườm rà, mà truyền thụ cho họ cách cảm nhận và điều khiển linh lực từ sâu thẳm bên trong, cách hòa mình vào thiên nhiên để mượn sức mạnh của đất trời, và quan trọng hơn cả, là rèn luyện tâm trí để giữ vững sự bình tĩnh, lòng dũng cảm trước mọi hiểm nguy.
Từ những đệ tử đầu tiên này, một khái niệm mới dần hình thành trong tâm thức người Việt cổ: Đạo sĩ. Họ là những người theo chân Chân nhân, tu luyện linh lực, học hỏi cách đối phó với yêu ma, và mang sứ mệnh bảo vệ sự bình yên cho con người. Họ không còn là những thầy mo dùng bùa chú thô sơ hay vật phẩm dân gian để xua đuổi ma quỷ một cách bị động , mà là những chiến binh tâm linh, chủ động đối đầu với thế lực hắc ám.
Sự xuất hiện của Chân nhân và những Đạo sĩ đầu tiên đã đánh dấu một bình minh mới cho cõi người. Nỗi sợ hãi yêu quái không còn là nỗi ám ảnh tuyệt đối. Con người đã có những người bảo vệ, những ngọn hải đăng dẫn lối trong bóng đêm. Dù con đường phía trước còn dài, nhưng hạt mầm kháng cự đã nảy mầm, và một kỷ nguyên mới của sự cân bằng giữa con người và thế giới siêu nhiên đã chính thức bắt đầu.
Chương 6: Đứa Trẻ Tội Nghiệp
Trong khi Chân nhân và các đệ tử Đạo sĩ đang gieo mầm hy vọng khắp nơi, thì ở một ngôi làng xa xôi hẻo lánh, nằm sâu trong thung lũng, một bi kịch kinh hoàng lại ập đến. Một con yêu quái ăn thịt người, với hình thù gớm ghiếc và sức mạnh tàn bạo, bất ngờ xuất hiện. Nó điên cuồng tấn công ngôi làng, gieo rắc cái chết và sự hoảng loạn.
Đàn ông trong làng, dù biết sức mình yếu ớt trước yêu quái, vẫn quyết định chiến đấu một cách tuyệt vọng. Họ dùng giáo mác, rìu đá, và cả những vật dụng nông nghiệp để cố gắng cầm chân con quái vật, mở đường cho phụ nữ và trẻ nhỏ chạy thoát khỏi ngôi làng, tìm kiếm sự sống. Tiếng la hét, tiếng gầm gừ của yêu quái, và tiếng vũ khí va chạm vang vọng khắp thung lũng, nhuộm đỏ màn đêm bằng máu và nước mắt.
Đoàn người bao gồm phụ nữ và trẻ nhỏ, với những bước chân vội vã và ánh mắt hoảng loạn, chạy thục mạng trong đêm tối. Họ ôm chặt lấy nhau, hy vọng tìm được nơi trú ẩn an toàn. Nhưng cuộc đời trớ trêu, số phận nghiệt ngã lại giáng xuống một đòn chí mạng khác. Giữa đường chạy nạn, họ bất ngờ gặp phải một băng cướp hung tợn. Bọn chúng, không chút lòng trắc ẩn, cướp của, giết người không chừa một ai. Tiếng khóc thét của trẻ thơ, tiếng van xin của phụ nữ nhanh chóng bị dập tắt bởi những lưỡi dao lạnh lùng và tiếng cười man rợ của bọn cướp.
Hay tin yêu quái tấn công làng, Chân nhân và các đệ tử Đạo sĩ đã nhanh chóng lên đường, không quản ngày đêm, tìm đến ngôi làng gặp nạn. Họ mang theo hy vọng sẽ kịp thời cứu giúp, xua đuổi yêu ma và bảo vệ dân lành. Tuy nhiên, khi họ đến nơi, mọi thứ đã quá muộn. Ngôi làng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn lại những ngôi nhà đổ nát, những vệt máu khô và mùi tử khí nồng nặc. Không một ai sống sót.
Chân nhân và các đệ tử đau đớn nhìn cảnh tượng hoang tàn. Họ lần theo con đường chạy nạn, và cảnh tượng trước mắt khiến trái tim họ thắt lại. Thi thể của phụ nữ và trẻ nhỏ nằm rải rác trên lối mòn, gương mặt vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Bọn cướp đã ra tay tàn độc, không để lại một mầm sống nào.
Tưởng như mọi sự sống đã kết thúc, rằng bóng tối đã chiến thắng hoàn toàn, thì Chân nhân bỗng cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt. Ngài nhanh chóng lần theo, và trong một bụi cây rậm rạp, ngài phát hiện một đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi còn sống. Đứa bé co ro, run rẩy, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhưng vẫn ánh lên một tia sống sót mãnh liệt.
Cảm thương sâu sắc trước số phận nghiệt ngã của đứa trẻ, Chân nhân nhẹ nhàng bế đứa bé lên. Ngài biết rằng đây là một dấu hiệu, một hạt mầm hy vọng cuối cùng giữa biển cả tuyệt vọng. Ngài nhận đứa bé làm đệ tử, để đứa bé làm thư đồng kế bên ngài, chăm sóc và truyền dạy cho đứa bé. Đứa bé tên là Hoắc Tuyên. Từ nay, Hoắc Tuyên sẽ đi theo Chân nhân, chứng kiến và học hỏi, trở thành một phần của bình minh mới mà Chân nhân đang kiến tạo.
Chương 7: Không Phải Yêu Quái Nào Cũng Tàn Sát
Thế giới yêu quái không chỉ có những kẻ hung tợn, khát máu như Quỷ Xương Cuồng hay loài chuột tinh ngũ sắc. Giữa vô vàn loài ma quỷ quấy nhiễu dân lành, cũng có những yêu quái không đụng chạm đến con người, sống ẩn mình trong những vùng đất linh thiêng, tách biệt khỏi thế sự. Thiên Hoa ngũ vĩ hồ ly, nữ chủ của tộc hồ ly, là một ví dụ điển hình.
Tộc yêu hồ của nàng ta đã từ lâu không còn quan tâm đến bất cứ vấn đề gì của tộc nhân, hay nói đúng hơn, là của loài người. Trong mắt họ, tộc nhân là một tộc yếu đuối, nhỏ bé, không cần phải bận tâm hay can thiệp vào. Họ sống theo quy tắc riêng, giữ gìn sự yên bình của lãnh địa mình, tránh xa mọi tranh chấp và xung đột. Thiên Hoa, với vẻ đẹp thoát tục và trí tuệ hơn người, luôn giữ thái độ thờ ơ, lãnh đạm trước những bi kịch của con người.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của Chân nhân, và những lời đồn đại về sức mạnh vô song của ngài, đã lan truyền khắp nơi, không chỉ trong cõi người mà còn len lỏi vào cả thế giới yêu quái. Những câu chuyện về việc Chân nhân đánh đuổi Mộc tinh, xua tan Ma da, hay tiêu diệt chuột tinh ngũ sắc, đã đến tai Thiên Hoa. Điều đó tạo nên một sự tò mò mãnh liệt trong lòng nàng.
Từ trước đến nay, yêu quái luôn là kẻ thống trị, con người chỉ là con mồi yếu ớt. Nhưng giờ đây, một kẻ phàm trần lại có thể sở hữu linh lực mạnh mẽ đến vậy, đủ sức thay đổi cán cân quyền lực. Thiên Hoa, với bản tính thông minh và khao khát khám phá những điều bí ẩn, không thể ngồi yên. Nàng muốn tự mình kiểm chứng sức mạnh của Chân nhân, muốn biết liệu những lời đồn đại có phải là sự thật, hay chỉ là những câu chuyện thêu dệt của loài người yếu đuối. Một cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Chân nhân và Thiên Hoa ngũ vĩ hồ ly dường như đã được an bài, mở ra một chương mới đầy bất ngờ trong cuộc chiến giữa thiện và ác, giữa con người và yêu quái.
Chương 8: Gặp Gỡ Nơi Hồ Ánh Trăng
Vì muốn kiểm chứng sức mạnh của Chân nhân, Thiên Hoa quyết định gửi một phong thư thách đấu. Địa điểm được chọn là Hồ Ánh Trăng, một hồ nước trong vắt nằm sâu giữa một khu rừng xanh tươi, nơi ánh trăng có thể soi rọi rõ ràng nhất, và cũng là nơi ít dấu chân người lui tới.
Vào ngày hẹn, đúng như lời thách đấu, Chân nhân đã đến. Ngài đứng lặng lẽ bên bờ hồ, dáng vẻ bình thản như mặt nước không gợn sóng. Thiên Hoa xuất hiện, thân hình uyển chuyển, mái tóc đen dài xõa xuống, và năm chiếc đuôi hồ ly trắng muốt khẽ lay động trong gió đêm. Đôi mắt nàng sắc sảo, đầy vẻ dò xét.
Không một lời chào hỏi, cả hai bắt đầu cuộc chiến. Thiên Hoa liên tiếp tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, từ những luồng yêu khí sắc lạnh đến những ảo ảnh mê hoặc. Nàng di chuyển nhanh như chớp, biến hóa khôn lường, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt của một yêu hồ tu luyện ngàn năm. Tuy nhiên, Chân nhân chỉ hóa giải. Ngài không phản công, chỉ nhẹ nhàng tránh né, dùng linh lực của mình tạo ra những lá chắn vô hình, làm tiêu tan mọi đòn đánh của Thiên Hoa. Mỗi khi yêu khí của nàng chạm vào, linh lực của ngài lại tỏa ra, trung hòa và làm suy yếu chúng.
Việc Chân nhân chỉ hóa giải mà không phản công khiến Thiên Hoa cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch về thực lực giữa hai bên. Nàng nhận ra rằng, dù mình đã dốc hết sức, nhưng Chân nhân vẫn chưa hề bộc lộ toàn bộ sức mạnh. Sự bình tĩnh và khả năng hóa giải tuyệt đối của ngài khiến nàng vừa kinh ngạc, vừa tò mò.
Quyết định tung ra đòn tổng lực cuối cùng để kiểm chứng giới hạn của Chân nhân, Thiên Hoa hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ năng lượng hồ ly vào năm chiếc đuôi của mình. Năm chiếc đuôi bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy màu trắng rực rỡ, hút lấy linh khí của đất trời, biến thành một luồng năng lượng khổng lồ chuẩn bị lao về phía Chân nhân.
Nhưng đúng lúc đòn tấn công dần được hình thành, nàng bỗng phát hiện một chú sóc trắng nhỏ đang nấp trong hốc cây gần đó, bị ảnh hưởng bởi cơn lốc xoáy do nàng tạo ra. Chú sóc tội nghiệp co ro run rẩy, đôi mắt bé nhỏ đầy sợ hãi nhìn về phía cơn lốc đang cuộn trào. Một khoảnh khắc do dự thoáng qua trong đôi mắt Thiên Hoa. Nàng, một yêu quái mạnh mẽ, vốn dĩ không quan tâm đến sinh linh yếu ớt, nhưng hình ảnh chú sóc nhỏ bé lại chạm đến một góc khuất trong tâm hồn nàng.
Không chút chần chừ, Thiên Hoa liền thu hồi chiêu. Cơn lốc xoáy trắng rực rỡ tan biến vào hư không. Nàng chấp nhận thua cuộc, khẽ gật đầu với Chân nhân rồi quay lưng rời đi, biến mất vào màn đêm, để lại Chân nhân một mình bên bờ hồ.
Đây là lúc Chân nhân nhận ra một điều quan trọng: không phải yêu quái nào cũng ham thích tàn sát, mà cũng có những yêu quái động lòng trắc ẩn trước tính mạng của những sinh linh yếu ớt. Ngài tiến đến bên chú sóc trắng nhỏ đang co ro run rẩy trong hốc cây. Khi chạm vào chú sóc, ngài nhận ra một luồng linh lực trong trẻo và ấm áp bên trong chú, một tiềm năng thuần khiết chưa được khai phá.
Cảm thấy đây là một cơ duyên, Chân nhân quyết định nhận chú sóc làm đệ tử. Ngài không chỉ dạy chú sóc cách tu luyện linh lực mà còn kiên nhẫn dạy chú học tiếng người, truyền dạy kiến thức về thế giới, về đạo lý, và cả những pháp bảo của mình. Tuy nhiên, việc này là một bí mật. Chân nhân biết rằng nỗi oán hận yêu quái vẫn đang khắc sâu trong lòng tộc nhân. Con người sẽ dễ dàng ngộ nhận chú sóc thành một yêu quái khác, và điều đó có thể gây ra những hiểu lầm không đáng có. Cần phải có thời gian, cũng như những giáo lý mới, để giảm bớt sự oán giận và định kiến của tộc nhân, mở ra một con đường hòa hợp giữa con người và những yêu quái có thiện tâm.
Chương 9: Từ Ngày Ấy
Từ ngày ấy, đêm nào Chân nhân cũng đến khu rừng vĩnh hằng, nơi chú sóc trắng sinh sống, để truyền dạy cho chú. Dưới ánh trăng huyền ảo, Chân nhân kiên nhẫn chỉ dẫn chú sóc cách cảm nhận linh khí của đất trời, cách điều hòa hơi thở để linh lực lưu chuyển trong cơ thể bé nhỏ. Chú sóc trắng, với trí tuệ bẩm sinh và sự chăm chỉ hiếm có, tiếp thu rất nhanh, đôi mắt nhỏ ánh lên vẻ tinh anh. Chân nhân đặt tên cho chú là Bạch Thước.
Nhưng không chỉ có Chân nhân. Thiên Hoa, cùng người hầu thân cận Bạch Trúc, cũng thường xuyên đến khu rừng này. Ban đầu, họ chỉ đứng từ xa quan sát, ẩn mình trong bóng tối của cây cối. Thiên Hoa vẫn còn tò mò về Chân nhân, và nàng muốn hiểu rõ hơn về người phàm trần đặc biệt này. Nàng ngạc nhiên khi thấy Chân nhân, một vị Chân nhân được người đời tôn kính, lại đang tận tâm truyền dạy cho một chú sóc trắng bé nhỏ. Sự kiên nhẫn, lòng từ bi và ánh sáng thuần khiết tỏa ra từ Chân nhân khi ngài dạy dỗ chú sóc đã khiến niềm cảm phục dâng trào trong lòng Thiên Hoa.
Dần dần, sự tò mò và cảm phục đã biến thành sự chủ động. Thiên Hoa không còn ẩn mình nữa. Nàng bước ra, chủ động hỗ trợ giúp đỡ Chân nhân trong việc dạy dỗ Bạch Thước. Với kiến thức sâu rộng về linh khí tự nhiên và sự nhạy bén của loài yêu hồ, nàng bổ sung những bài học mà Chân nhân chưa thể truyền đạt hết, giúp Bạch Thước hiểu rõ hơn về thế giới xung quanh và cách hòa nhập với nó. Bạch Trúc, người hầu trung thành của Thiên Hoa, cũng góp sức, đôi khi là giúp Bạch Thước luyện tập sự nhanh nhẹn, đôi khi là kể những câu chuyện về thế giới yêu quái để chú sóc có cái nhìn đa chiều hơn.
Qua quá trình cùng nhau dạy dỗ Bạch Thước, khoảng cách vô hình giữa người và yêu, giữa Chân nhân và Thiên Hoa, dần bị xoa nhòa. Họ không còn nhìn nhau như kẻ thù hay đối thủ, mà như những người cùng chung một mục đích: khai mở trí tuệ và tiềm năng cho một sinh linh bé nhỏ. Những buổi đêm dưới ánh trăng, tiếng giảng bài của Chân nhân, tiếng thì thầm của Thiên Hoa, và tiếng kêu lanh lảnh của Bạch Thước hòa quyện vào nhau, tạo nên một khung cảnh kỳ diệu, nơi định kiến và hận thù dần tan biến, nhường chỗ cho sự hiểu biết và lòng trắc ẩn.
Chương 10: Tình Yêu Cấm Kỵ và Lời Hẹn Ước
Sự tiếp xúc lâu ngày, những đêm dài cùng nhau dưới ánh trăng khu rừng vĩnh hằng, không chỉ xoa nhòa khoảng cách giữa Chân nhân và Thiên Hoa mà còn gieo mầm một thứ tình cảm sâu sắc, vượt lên mọi ranh giới. Tình yêu giữa người và yêu, vốn là một dạng tình yêu cấm kỵ, một điều không thể chấp nhận trong thế giới thượng cổ này. Con người vốn oán hận loài yêu, xem chúng là tai họa, là kẻ thù không đội trời chung. Ngược lại, yêu quái, với sức mạnh và sự kiêu ngạo của mình, thường xem con người là loài hạ đẳng, yếu đuối, không đáng để bận tâm, chứ đừng nói đến việc chấp nhận một loại tình cảm như vậy.
Chân nhân và Thiên Hoa đều hiểu rõ vấn đề này. Họ biết rằng tình yêu của họ, nếu bị phát hiện, sẽ gây ra sự hỗn loạn và phẫn nộ từ cả hai phía. Nó có thể phá vỡ sự bình yên mà Chân nhân đã dày công kiến tạo, và cũng có thể mang lại tai họa cho tộc hồ ly của Thiên Hoa. Vì vậy, sau nhiều đêm trăn trở, họ quyết định ẩn cư, rời xa thế sự để bảo vệ tình yêu của mình và tránh gây ra những xung đột không đáng có.
Trước khi ẩn cư, Chân nhân đã cố gắng thu xếp mọi việc. Ngài dành thời gian quý báu để truyền dạy linh lực cho các đệ tử Đạo sĩ của mình, đảm bảo rằng họ có đủ năng lực để chống lại các loài yêu quái hung ác vẫn còn tồn tại. Ngài củng cố kiến thức, rèn luyện kỹ năng, và truyền thụ những pháp môn cao cấp nhất, để họ có thể tiếp tục sứ mệnh bảo vệ dân lành khi ngài vắng mặt.
Về phần Thiên Hoa, nàng cũng sắp xếp ổn thỏa các vấn đề trong tộc hồ ly của mình. Nàng giao phó quyền điều hành cho Bạch Trúc, người hầu thân cận và đáng tin cậy nhất, dặn dò Bạch Trúc phải tiếp tục giữ gìn sự yên bình của tộc, tránh xa mọi xung đột với con người, và chờ đợi một ngày mai tươi sáng hơn.
Trước khi chia tay, Chân nhân còn dặn dò kỹ lưỡng Bạch Thước, chú sóc trắng bé nhỏ đã trở thành đệ tử của ngài. Ngài căn dặn Bạch Thước phải cố gắng tu luyện, ẩn thân cho đến khi linh lực đủ mạnh và quan trọng hơn, là cho đến khi nhân loại có cái nhìn thiện cảm hơn với loài yêu. Ngài biết rằng nỗi oán hận yêu quái vẫn đang khắc sâu trong lòng tộc nhân, và cần phải có thời gian, cũng như những giáo lý mới, những tấm gương về sự hòa hợp, để giảm bớt sự oán giận và định kiến ấy. Chỉ khi đó, Bạch Thước mới có thể xuất thế, dùng năng lực của mình để cứu giúp những sinh linh yếu ớt, không phân biệt người hay yêu.
Chân nhân và Thiên Hoa, với tình yêu cấm kỵ nhưng chân thành, đã chọn con đường hy sinh hạnh phúc cá nhân để bảo vệ sự bình yên chung. Họ ẩn mình vào sâu trong rừng núi, để lại phía sau một thế giới đang dần thay đổi, với những hạt mầm hy vọng và hòa hợp đã được gieo trồng, chờ đợi một bình minh thực sự cho cả người và yêu
Chương 11: Nơi Ẩn Cư và Bí Mật Cổ Xưa
Thiên Hoa đã chọn được một nơi ẩn cư lý tưởng, một vùng đất linh thiêng mà chỉ nàng mới biết. Nhưng trước khi đến đó, nàng dẫn Chân nhân đến một ngôi đền cổ nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, được bao phủ bởi cây cối rậm rạp. Ngôi đền này do chính tay nàng dựng lên, một nơi bí mật của tộc hồ ly.
Bên trong ngôi đền, trên một bức tường đá lớn, nàng đã vẽ chín con hồ ly đang nô đùa dưới ánh trăng huyền ảo. Phía dưới bức vẽ, nàng khắc một dòng chữ cổ: "Nơi ánh trăng ôm ấp dòng suối thiêng, hậu duệ hồ ly ẩn mình." Thiên Hoa giải thích rằng, sau này, nếu con cháu tộc hồ ly ra thế giới bên ngoài mà bị lạc lối hoặc gặp hiểm nguy, chúng có thể tìm đến ngôi đền này để tìm đường về nhà, tìm lại cội nguồn của mình. Chân nhân mỉm cười đồng ý, cảm nhận được sự chu đáo và tình yêu thương sâu sắc của nàng dành cho tộc mình.
Sau đó, bọn họ tiếp tục di chuyển đến một vùng núi non hùng vĩ, nơi có một dòng suối nước nóng chảy ra từ lòng đất, phản chiếu ánh trăng huyền ảo vào ban đêm, tạo nên một khung cảnh lung linh, kỳ ảo. Đi tiếp qua một hang động ẩn mình sau một thác nước lớn, Chân nhân phát hiện ra một bức phù điêu cổ chạm khắc hình một cây cổ thụ kỳ lạ với chín chiếc rễ vươn dài, bao quanh là chín con hồ ly đang quỳ lạy. Bức phù điêu toát lên vẻ uy nghiêm và cổ kính, ẩn chứa một bí mật nào đó.
Thiên Hoa nói với Chân nhân rằng đây là cấm địa của tộc hồ ly, ngoại trừ nàng và người hầu cận Bạch Trúc thì không ai được phép tới đây. Băng qua những cây cổ thụ to lớn, họ tiến tới một khu rừng trúc xanh mướt, rì rào trong gió. Cuối khu rừng trúc, giữa những khóm hoa dại rực rỡ sắc màu, họ quyết định xây dựng ngôi nhà của mình. Một hàng rào đơn sơ được dựng lên bao quanh ngôi nhà, tạo nên một không gian thanh bình và yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Tại đây, Thiên Hoa kể cho Chân nhân nghe về truyền thuyết cây Cửu Vĩ. Khi nhìn thấy cây Cửu Vĩ được chạm khắc trên phù điêu, Chân nhân đã nhận ra rằng cây này giống như một bình chứa, có khả năng lưu trữ năng lượng, chỉ có điều hiện nay nó không có lưu trữ nguồn năng lượng nào cả. Thiên Hoa giải thích rằng cây Cửu Vĩ dành cho Cửu Vĩ Hồ Ly, nhưng từ trước đến nay, trong tộc nàng chưa từng sinh ra ai có chín chiếc đuôi. Truyền thuyết kể rằng kẻ có chín chiếc đuôi sẽ mang một sức mạnh hắc ám to lớn, và việc sở hữu chín chiếc đuôi không khác gì một lời nguyền, mang theo tai ương và sự hủy diệt. Chân nhân lắng nghe, ánh mắt trầm tư, nhận ra rằng thế giới này còn ẩn chứa nhiều bí mật và những định mệnh phức tạp hơn ngài tưởng
Chương 12: Sự Việc Bất Ngờ
Thời gian trôi qua êm đềm trong khu rừng trúc xanh mướt. Chân nhân và Thiên Hoa sống những ngày tháng hạnh phúc, tách biệt khỏi mọi ồn ào thế sự. Hạnh phúc lại nhân đôi khi Thiên Hoa mang trong mình giọt máu của Chân nhân, một sinh linh mang dòng máu hòa quyện giữa người và yêu, một điều chưa từng có trong lịch sử. Họ cùng nhau chăm sóc ngôi nhà nhỏ, tận hưởng sự bình yên và chờ đợi ngày đứa bé chào đời.
Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày hạ sinh, khi Thiên Hoa đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc và sự mong chờ, thì một sự việc bất ngờ đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Bạch Trúc, người hầu cận trung thành của Thiên Hoa, đột ngột xuất hiện. Nàng lao đến, dáng vẻ hốt hoảng, trên tay cầm một lá thư cầu cứu khẩn cấp.
Lá thư đó là của nhóm Đạo sĩ, những đệ tử mà Chân nhân đã dày công truyền dạy trước khi ẩn cư. Nội dung lá thư khiến Chân nhân và Thiên Hoa không khỏi kinh ngạc và lo lắng. Hóa ra, có một con yêu quái mới xuất hiện, tên là Cuồng Phong. Nó không chỉ sở hữu sức mạnh cực lớn, mà còn có khả năng thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển nhanh như gió, khiến các đệ tử Đạo sĩ dù đã tu luyện tinh thông vẫn hoàn toàn bất lực. Cuồng Phong điên cuồng tấn công các làng mạc, gieo rắc nỗi kinh hoàng và cái chết, vượt xa sức mạnh của những yêu quái mà họ từng đối phó.
Chân nhân đọc lá thư, ánh mắt trầm tư. Ngài nhìn Thiên Hoa, người đang mang trong mình sinh linh bé bỏng, rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi những làng mạc đang chìm trong khói lửa. Trách nhiệm bảo vệ dân lành, sứ mệnh của một Chân nhân, lại một lần nữa đặt ngài vào tình thế khó xử. Cuộc sống ẩn cư bình yên của họ đứng trước nguy cơ bị phá vỡ, và một thử thách lớn hơn bao giờ hết đang chờ đợi.
Chương 13: Cuộc Chiến Với Cuồng Phong
Chân nhân không thể làm ngơ trước lời cầu cứu. Dù Thiên Hoa đang cận kề ngày sinh, nhưng tiếng kêu than của dân lành vẫn vang vọng trong tâm trí ngài. Ngài trao Thiên Hoa cho Bạch Trúc chăm sóc, dặn dò nàng giữ gìn sức khỏe, rồi cùng Hoắc Tuyên và một vài đệ tử Đạo sĩ tinh anh nhất, nhanh chóng lên đường.
Họ tìm đến một vùng đất hoang tàn, nơi Cuồng Phong vừa càn quét qua. Khung cảnh đổ nát, những xác người và gia súc nằm la liệt, cùng với luồng khí lạnh lẽo, tàn bạo còn vương lại, cho thấy sức mạnh khủng khiếp của yêu quái này. Các đệ tử Đạo sĩ, dù đã được Chân nhân truyền dạy, vẫn không khỏi rùng mình trước sự tàn phá ấy.
Không lâu sau, Cuồng Phong xuất hiện. Nó không có hình hài cố định, chỉ là một khối xoáy đen kịt của gió và cát, mang theo tiếng gào thét ghê rợn. Nó di chuyển với tốc độ kinh hoàng, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến mọi đòn tấn công của các Đạo sĩ đều trở nên vô dụng. Những luồng linh lực mà các đệ tử phóng ra chỉ xuyên qua hư không, không thể chạm tới thực thể của Cuồng Phong. Yêu quái này không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng xảo quyệt, lợi dụng khả năng ẩn mình để tấn công bất ngờ, khiến các Đạo sĩ liên tục bị thương.
Chân nhân đứng vững giữa tâm bão, ánh mắt ngài sắc bén dõi theo từng chuyển động của Cuồng Phong. Ngài nhận ra rằng, đây không phải là một yêu quái thông thường. Nó là sự kết hợp của sức mạnh gió và một loại yêu khí đặc biệt, cho phép nó hòa mình vào không khí, trở nên vô hình. Các đệ tử đã kiệt sức, một số đã ngã xuống, nhưng Cuồng Phong vẫn không ngừng tấn công, tiếng cười man rợ vang vọng khắp nơi.
"Lùi lại!" Chân nhân cất tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực. Ngài bước lên phía trước, linh lực trong cơ thể bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Khác với các đệ tử, linh lực của Chân nhân không chỉ mang tính tấn công hay phòng thủ đơn thuần, mà còn có khả năng cảm nhận và tương tác với mọi dạng năng lượng. Ngài nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận từng luồng gió, từng dao động nhỏ nhất trong không khí.
Cuồng Phong lao tới, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Nhưng Chân nhân không tránh né. Ngài giơ tay, linh lực của ngài không tấn công trực diện mà lại lan tỏa, hòa vào từng luồng gió của Cuồng Phong. Ngài không cố gắng tiêu diệt nó ngay lập tức, mà tìm cách "nắm bắt" và "kiểm soát" bản chất của nó.
Cuồng Phong gầm lên giận dữ, cảm thấy linh lực của mình đang bị một thế lực vô hình kiềm chế. Nó cố gắng thoát ra, tăng tốc độ và sức mạnh, nhưng Chân nhân vẫn đứng vững, linh lực của ngài như những sợi tơ vô hình, quấn chặt lấy từng phần của Cuồng Phong. Cuộc chiến không còn là sự đối đầu của sức mạnh vật lý, mà là cuộc đấu trí, đấu linh lực giữa hai thực thể.
Cuối cùng, Chân nhân mở mắt. Đôi mắt ngài sáng rực. Ngài đã tìm ra điểm yếu của Cuồng Phong – một hạt nhân yêu khí nhỏ bé nằm sâu trong trung tâm cơn lốc. Với một tiếng quát khẽ, ngài dồn toàn bộ linh lực vào một điểm, tạo thành một luồng sáng chói lòa, xuyên thẳng vào hạt nhân đó.
Một tiếng nổ lớn vang lên, xé toạc bầu trời. Cuồng Phong gào thét trong đau đớn, thân hình gió xoáy của nó tan rã, yêu khí đen kịt bốc lên rồi nhanh chóng bị ánh sáng linh lực của Chân nhân thanh tẩy. Khi mọi thứ lắng xuống, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và một vùng đất hoang tàn. Cuồng Phong đã bị tiêu diệt.
Chân nhân quay lại nhìn các đệ tử, ánh mắt đầy sự mệt mỏi nhưng cũng ánh lên niềm tự hào. Cuộc chiến này đã cho thấy giới hạn của họ, nhưng cũng là bài học quý giá về sức mạnh của linh lực và trí tuệ. Dù chiến thắng đã thuộc về họ, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Chân nhân biết rằng, con đường bảo vệ dân lành vẫn còn rất dài, và những thử thách phía trước sẽ còn cam go hơn nữa.
Chương 14: Bí Mật Bất Ngờ
Sau nhiều tháng truy tìm và cuối cùng cũng thành công tiêu diệt Cuồng Phong, Chân nhân và các đệ tử Đạo sĩ trở về, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng là niềm vui chiến thắng. Tuy nhiên, khi Chân nhân kiểm tra tàn dư của Cuồng Phong, ngài lại phát hiện ra một bí mật bất ngờ. Không phải là một yêu quái đơn thuần, Cuồng Phong dường như là một thực thể được tạo ra hoặc bị điều khiển bởi một thế lực lớn hơn, một dấu hiệu cho thấy có một âm mưu đen tối đang ẩn mình trong thế giới yêu quái. Bí mật này khiến Chân nhân không khỏi lo lắng, bởi nó báo hiệu những hiểm nguy còn lớn hơn đang chờ đợi.
Ở một diễn biến khác, tại ngôi nhà ẩn cư giữa rừng trúc, Thiên Hoa đã hạ sinh thành công một bé gái. Đứa bé mang vẻ đẹp thanh tú của mẹ và ánh sáng linh lực thuần khiết của cha, là kết tinh của tình yêu cấm kỵ giữa người và yêu. Hạnh phúc lại nhân đôi, Thiên Hoa và Bạch Trúc cùng nhau chăm sóc sinh linh bé bỏng, ngày đêm trông chờ Chân nhân quay về.
Khi niềm vui còn chưa trọn vẹn, một sự kiện bất ngờ lại xảy ra. Tại tộc hồ ly, một lá thư bí ẩn được gửi đến, dành riêng cho Thiên Hoa. Bạch Trúc, sau khi nhận được thư, vội vã mang về cho chủ nhân. Nội dung lá thư khiến Thiên Hoa bàng hoàng: Chân nhân đang trong tình trạng nguy kịch, muốn gặp nàng lần cuối tại Núi Thiên Tỏa – một ngọn núi hiểm trở, quanh năm mây mù bao phủ, nơi ít ai dám đặt chân đến.
Bạch Trúc ra sức khuyên can Thiên Hoa đừng đi. Nàng lo sợ đây là một cái bẫy, một âm mưu hãm hại Chân nhân và cả Thiên Hoa. Hơn nữa, Thiên Hoa vừa mới sinh, sức khỏe còn yếu, không thể chịu đựng được cuộc hành trình gian nan đến Núi Thiên Tỏa. Nhưng Thiên Hoa không thể làm ngơ. Tình yêu và nỗi lo lắng cho Chân nhân đã lấn át mọi nỗi sợ hãi và lý trí. Nàng tin rằng Chân nhân sẽ không bao giờ gửi thư cầu cứu nếu không phải là tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Trước khi đi, Thiên Hoa dặn dò Bạch Trúc chăm sóc nhà cửa cẩn thận, chờ cô quay về. Nàng ôm chặt đứa con gái bé bỏng vào lòng, quyết định mang theo con cùng mình lên đường, với hy vọng hai cha con sẽ được gặp nhau. Nàng che chắn thật kỹ đứa con, dùng yêu lực của mình để giấu đi sự hiện diện của con mình. Đứa trẻ mang trên người một bí mật cần được che giấu, một điều không thể để bất cứ ai, dù là người hay yêu, nhận ra. Đó là một bí mật có thể thay đổi vận mệnh của cả hai giới, và Thiên Hoa biết rằng, sự an toàn của con gái mình là điều quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Chương 15: Kết Thúc
Với trái tim nặng trĩu và niềm hy vọng mong manh, Thiên Hoa bước chân lên đỉnh Núi Thiên Tỏa. Ngay khi nàng đặt chân đến, một luồng khí lạnh lẽo bao trùm, và nàng nhận ra mình đang ở trong một pháp trận phong ấn khổng lồ. Đúng như lời Bạch Trúc đã lo sợ, đây chính là một cái bẫy. Hóa ra, phần lớn các Đạo sĩ đệ tử của Chân nhân đều có người thân bị yêu quái sát hại. Nỗi căm thù yêu quái đã ăn sâu vào xương tủy họ, khiến họ không thể chấp nhận tình cảm giữa người và yêu. Họ cho rằng Thiên Hoa đã dùng yêu thuật để quyến rũ sư phụ của mình, làm ngài mê muội. Họ cùng nhau lập bẫy, tạo ra pháp trận phong ấn này nhằm cách ly cô với sư phụ họ, để Chân nhân có thể toàn tâm toàn ý với sứ mệnh của mình. Họ không hề nhận ra Thiên Hoa có mang theo một đứa trẻ sơ sinh.
Thiên Hoa dùng hết sức, tập trung toàn bộ yêu lực của mình để chống lại pháp trận phong ấn. Nàng biết mình không thể gục ngã, vì đứa con bé bỏng đang nằm trong vòng tay nàng. Khoảng vài chục Đạo sĩ hợp sức, đẩy mạnh phong ấn, khiến luồng linh lực trắng xóa và yêu khí đỏ rực giằng co dữ dội trên đỉnh núi.
Giữa lúc giằng co căng thẳng, một luồng năng lượng hắc ám khủng khiếp bất ngờ bùng phát từ bên trong đứa trẻ sơ sinh đang được Thiên Hoa che chở. Luồng sóng năng lượng ấy mạnh đến mức đẩy văng tất cả các Đạo sĩ đang hợp sức duy trì phong ấn, khiến họ ngất lịm tại chỗ.
Quay trở lại thời điểm trước đó, tại vùng đất hoang tàn sau cuộc chiến với Cuồng Phong, Hoắc Tuyên đã nói cho Chân nhân về bí mật kế hoạch của các Đạo sĩ sư huynh muốn phong ấn Thiên Hoa. Cậu bé, với sự nhạy cảm đặc biệt của mình, đã cảm nhận được luồng khí bất thường từ những người sư huynh. Ngay lập tức, Chân nhân dẫn theo Hoắc Tuyên, không chút chần chừ, quay về Núi Thiên Tỏa.
Khi đến nơi, họ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: nguồn năng lượng hắc ám đang bao trùm cả ngọn núi, sức mạnh thật khủng khiếp, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Chân nhân dặn Hoắc Tuyên ở lại chân núi, rồi nhẹ nhàng rời chân khỏi mặt đất, bay lên đỉnh núi.
Tại đỉnh núi, chàng nhìn thấy vợ mình, Thiên Hoa, đang thoi thóp ở đằng xa, cơ thể nàng bị tổn thương nặng nề do phản phệ với nguồn năng lượng hắc ám vừa bùng phát. Hàng chục Đạo sĩ nằm ngất lịm xung quanh. Thiên Hoa, khi nhìn thấy chàng, đã thốt lên những lời cuối cùng trong hơi thở yếu ớt: "Ly Hoa... con... gái... của chúng ta..." Sau đó, nàng trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt nhắm nghiền, mang theo tình yêu và nỗi đau.
Mặc dù đau lòng tột độ, nhưng Chân nhân vẫn giữ được sự tỉnh táo. Ngài nhận ra nếu tiếp tục để nguồn năng lượng hắc ám này lan rộng, nó sẽ gây nguy hiểm khôn lường cho dân chúng dưới chân núi. Ngài tập trung toàn bộ linh lực, ép nguồn năng lượng ấy về lại nơi bắt đầu – đó chính là bên trong con gái của chàng. Một yêu hồ chín đuôi trong truyền thuyết đã thực sự được sinh ra, mang trong mình sức mạnh hắc ám khủng khiếp mà Thiên Hoa từng nói là một lời nguyền.
Sau khi ép được nguồn năng lượng ấy vào bên trong con gái mình, chàng ôm vợ cùng con bay xuống chân núi. Chàng căn dặn Hoắc Tuyên đưa người lên núi chăm sóc các Đạo sĩ sư huynh đang ngất trên đấy, rồi chàng bay về ngôi nhà ẩn cư của mình.
Bạch Trúc, khi thấy xác chủ nhân mình, Thiên Hoa, đã bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp khu rừng. Dù cũng rất đau lòng, nhưng Chân nhân đã nhận thức được cần phải làm gì. Chàng đem con mình đến trước cây Cửu Vĩ Thụ, nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống. Chàng tập trung linh lực, cẩn thận đưa nguồn năng lượng hắc ám từ bên trong con mình sang cây Cửu Vĩ Thụ, biến nó thành một bình chứa an toàn cho sức mạnh tiềm ẩn của con gái. Khi mọi việc xong xuôi, chàng tự tay đào mộ cho vợ, chôn cất nàng ngay dưới gốc cây Cửu Vĩ Thụ. Chàng tin rằng, khi nguồn năng lượng được lưu trữ ở đây, con của chàng sẽ được an toàn. Chàng dặn dò Bạch Trúc ở lại chăm sóc và che giấu mộ Thiên Hoa, đồng thời đổi tên Cửu Vĩ Thụ thành Hồ Ly Thụ để không gây chú ý cho bất kỳ ai trong tộc hồ ly.
Khi mọi chuyện đã lo liệu xong, Chân nhân ôm con của mình đến tộc hồ ly. Các trưởng lão hồ ly ngạc nhiên khi thấy đứa trẻ sơ sinh chín đuôi trong truyền thuyết. Mặc dù rất hận Chân nhân vì đã "cướp" đi Thiên Hoa và gây ra bi kịch, nhưng họ chấp nhận nuôi dưỡng đứa trẻ này. Chân nhân biết đây là quyết định đúng đắn, bởi đây là nơi con chàng sẽ thuộc về, nơi nó có thể lớn lên trong sự bảo bọc của đồng loại.
Mọi việc đã xong, Chân nhân quay về thực hiện sứ mệnh cuối cùng của mình. Ngài nhận ra thọ mệnh của bản thân sắp đến. Chàng quyết định quay về tộc nhân, tạo ra những giáo lý mới, giảng dạy đạo lý nhằm hy vọng tạo ra định hướng giúp nhân loại phân biệt đúng sai, giảm bớt sự oán giận và định kiến về các loài yêu quái. Sự lựa chọn này đã mang đến những hiệu quả nhất định. Các Đạo sĩ sư huynh tham gia việc phong ấn, sau khi tỉnh lại và biết được sự thật, đã vô cùng ân hận trước hành động của mình.
Hai năm sau, Chân nhân quy tiên do lao lực, nhưng những giáo lý, đạo lý mà ngài để lại là kim chỉ nam cho tất cả mọi Đạo sĩ. Các đệ tử của ngài sau này phân ra lập môn, lập phái, đều tuân thủ theo kim chỉ nam này, tiếp tục sứ mệnh bảo vệ dân lành và hướng tới sự hòa hợp. Những chuyện xảy ra trên đỉnh Núi Thiên Tỏa, theo thời gian, dần chìm trong quên lãng, chỉ trừ một người – đó là Hoắc Tuyên, người đã chứng kiến tất cả và mang trong mình bí mật về Chân nhân, Thiên Hoa, và đứa trẻ chín đuôi.