Bệnh viện Nhân Ái vào buổi trưa sau giờ cơm thật yên bình, những bệnh nhân ngủ trưa, những cô chú lao công vui vẻ cười nói, tiếng những y tá thì thầm vui vẻ.
"Mấy cô có nghe tin gì không, hung thủ vụ án liên hoàn 20 năm trước tái xuất rồi đó, hiện trường rất dã man, nghe nói còn kinh dị hơn hồi đó nhiều".
"Vụ án liên hoàn giết người moi tim á, bữa giờ em cũng có nghe, sợ thật chứ".
"Hung thủ? Lộ diện rồi á, chẳng phải người đó...."
"Suỵt, viện trưởng sẽ nghe thấy đó!"
...
Phạm Minh Hoàng đi ngang qua nghe những lời ấy, tim anh không tự chủ được lại nhói lên từng cơn.
20 năm rồi, đã 20 năm, anh đã mất đi, cha mẹ và em trai của mình, gia đình mà anh luôn yêu thương đã mãi dừng lại ở mùa hè 20 năm trước.
Khi ấy, những năm đầu thế kỷ 21, khi camera chưa được hoàng chỉnh, mọi người đều tất bật vì cuộc sống, đời sống lạc hậu, thông tin không được thông thoáng như hiện đại. Nhưng thời đó lại không ai không biết vụ án liên hoàn khiến 13 gia đình phải nằm lại.
Khi ấy mới xuất hiện vụ án đầu tiên đã khiến dư luận dậy sóng, nạn nhân là một người phụ nữ họ Lê, mới 31 tuổi là một gái làng chơi, thường cặp kè với những đại gia thời ấy, lúc đó cũng là một tình nhân của cô ta tìm đến, sau khi thấy hiện trường thì báo cảnh sát.
Hiện trường giống như được tắm từ máu nạn nhân, một căn phòng ngủ gần như đỏ tươi, nạn nhân không bị thương gì ngoài vết thương chí mạng ở ngực, nội tạng vẫn còn nguyên nhưng lại mất đi trái tim, khuôn mặt nạn nhân an nhàn như đang ngủ.
Sau đó khi cảnh sát vẫn không tìm được bất kì thông tin hữu dụng nào thì vụ án tiếp theo đã xảy ra, hiện trường lại một lần nữa như được tắm qua máu, chỉ khác lần này là 1 gia đình bốn người, hai vợ chồng trẻ họ Trần và hai đứa bé song sinh chỉ mới ba tuổi.
Đàn ông thì móc mắt, phụ nữ thì moi tim, trẻ con lại mất đi cả hai, vụ sau còn tàn nhẫn hơn vụ trước.
Sau đó nữa lại liên tiếp xảy ra 10 vụ nữa, mỗi lần thời gian đều không cố định, không có nguyên lý chọn nạn nhân, giống như chỉ tùy hứng, thích giết ai thì giết.
Cho đến khi vụ án thứ 13 xảy ra vào nửa tháng sau, vụ án nhà họ Phạm thì mới coi như kết thúc, bởi vì hung thủ đã xa lưới, chỉ là không ai nghĩ tới sẽ là người đó.
Nhà họ Phạm có bốn người, chỉ duy nhất một người thoát là Phạm Minh Hoàng bởi vì lúc đó anh đi trại hè, còn lại ông chủ nhà là Phạm Khang, cùng vợ là Lê Như Ngọc đều chết một cách như những nạn nhân trước, thậm chí hơn cả thế. Đàn ông bị móc mắt, phụ nữ moi tim, còn hai người này khi khám nghiệm tử thi thậm chí không có máu trong cơ thể.
Còn về Phạm Ngọc Khanh được phát hiện trong phòng ngủ của anh, lúc đó chỉ có một vết thương chí mạng ở cổ, khi người ta phát hiện ra thì anh vẫn còn thoi thóp, được đưa đi cấp cứu sau đó.
Sở dĩ Phạm Ngọc Khanh không được xem là nạn nhân, bởi vì lúc đó mọi chứng cứ như dấu giày, dấu vân tay, đều chỉ về phía anh, thậm chí động cơ giết cha mẹ ruột đều có, vì dù di chúc hay tài sản nhà đất ba mẹ anh đều để lại cho người con nuôi Phạm Minh Hoàng, còn anh vì nửa năm trước được chuẩn đoán là u não liền trở nên u ám, ít nói.
Mặc dù khi ấy có cả dấu tay và dấu giày nhưng vẫn có một số nghi vấn chưa được làm sáng tỏ, nghi phạm lại đang hôn mê. Cảnh sát lại vì áp lực dư luận mà tiến hành kết án, tuyên bố Phạm Ngọc Khanh là hung thủ, đợi đến khi tỉnh dậy sẽ bắt giữ.
Chỉ là cảnh sát và người dân đợi được lại là sự mất tích của Phạm Ngọc Khanh, người rõ ràng là nằm trong phòng ICU lại biến mất. Mà một lần mất tích này liền kéo dài suốt 20 năm, đến khi vụ án mới nhất xuất hiện.
Nạn nhân lần này lại là nhân chứng năm xưa, là bạn thân của Phạm Ngọc Khanh và cả Phạm Minh Hoàng - Trần Anh Tuấn.
***
Phạm Minh Hoàng tỉnh dậy, ngực vẫn còn nhói lên từng cơn, lại nhìn xung quanh anh liền biết mình lại ngất đi. Mỗi lần nghĩ tới cha mẹ và em trai anh vẫn không cách nào bình tĩnh được.
Nhớ tới buổi sáng đó, khi bước qua hàng dây ngăn cách, bước qua cánh cửa của ngôi nhà, hình ảnh đẫm máu khi ấy anh vẫn không thể nào quên được.
Mọi người đều nói hung thủ là Ngọc Khanh nhưng anh biết chắc chắn không phải, Ngọc Khanh tới một con mèo con bị thương cũng sẽ rơi nước mắt thì làm sao có thể giết người được.
Ting Ting...
Lại là tin nhắn ấy, từ ngày vụ án mới xuất hiện, mỗi ngày anh đều nhận được một lời mời đến một tòa lâu đài, nào là có thể thực hiện ước mơ, thật sự có thể sao? Như vậy thì anh cũng muốn thử, anh muốn tìm thấy Phạm Ngọc Khanh.
Sau khi thử ấn xác nhận, màn hình liền hiện ra pháo hoa vui vẻ, bắn cả một phút mới chỉ ra bản đồ, không nghỉ tới nơi đó còn gần biệt thự cũ của nhà họ Phạm, chỉ khoảng 2km.
Anh vốn dĩ có bệnh tim bẩm sinh, chỉ là trước đó bồi dưỡng tốt, sau này còn ghép tim nên mới khỏe mạnh được một thời gian, chỉ là thời gian của anh chắc không còn bao lâu nữa.
Nghĩ là làm, Phạm Minh Hoàng dùng thời gian còn lại của mình đi tìm sự thật, trước khi đến lâu đài anh còn ghé qua nhà cũ.
Đẩy cửa bước vào, nơi từng rất ấm áp, có tiếng lật báo của ba, tiếng thái rau của mẹ, và tiếng đàn piano của Ngọc Khanh, mà giờ chỉ còn bụi bẩn khắp nơi,yên ắng đến quỷ dị.
Bước qua từng căn phòng, cuối cùng Phạm Minh Hoàng dừng trước cửa phòng Phạm Ngọc Khanh rồi mới đẩy cửa bước vào.
Lại đẩy giường về một góc khác, sau đó lại lấy ra một chìa khóa củ kỉ rồi chùi bụi ở 1 góc phòng, như thần kỳ mà xé một lớp dán tường, lúc này khi ổ khóa hiện ra liền từ từ tra khóa vào ổ.
Mặt đất nơi đặt giường lúc trước bỗng mở ra một cánh cửa nhỏ, Phạm Minh Hoàng liền thong thả bước xuống.
Một căn phòng nhỏ khoảng 5m vuông, bày trí những vật trưng bày trong lọ, mỗi lọ đều có dáng tên, chỉ là những cái tên đó chắc sẽ chẳng ai muốn thấy lại.
Đôi mắt của Phạm Nhang, trái tim của Lê Như Ngọc, mỗi bình đều như vật trưng bày, mấy chục lọ được để riêng từng chỗ, chỉ đó của nhà họ Phạm, lọ của Phạm Ngọc Khanh còn để trống thôi.
Phạm Minh Hoàng vuốt ve thân lọ, nở nụ cười đầu tiên từ lúc vào tới giờ, thì thầm như thể nói ai nghe:
" Em trai, chỉ thiếu mỗi em thôi, vật trưng bày của anh chỉ thiếu em thôi đó"...