Hiện đại Truyện Hoàn Khát Vọng Trắng - Khả Phi

Khả Phi

Nguyệt hạ thuỷ
Design Team
Tác giả
Tham gia
20/4/19
Chủ đề
17
Bài viết
133
Được Like
759
Điểm
93
KHÁT VỌNG TRẮNG
(Tác phẩm tham gia cuộc thi sáng tác chủ đề Halloween)
bd415dcac45f80a6f28d211a0417f176.jpg

Tác giả: Khả Phi
Thể loại: Hiện đại, tâm linh, kinh dị, có hơi hướng tôn giáo
Độ tuổi: 15+
Tình Trạng: Hoàn
Số chương: 6
Thảo luận: Kho chứa gạch xây nhà của Phi
Lời ngỏ
- Truyện được viết dựa trên một câu chuyện có thật nhưng các nhân vật và tính tiết đã được thêm thắt, thay đổi cho phù hợp với thể loại.
- Truyện là tác phẩm kinh dị đầu tiên của Phi - một người vô cùng nhát gan và sợ ma nên mức độ kinh dị sẽ ở mức vừa phải. Hành văn cũng không quá bám sát với thể loại vì Phi muốn tập trung nhiều vào tính nhân văn của câu chuyện.
- Hi vọng sẽ nhận được phản hồi tốt từ mọi người.
- Cuối cùng thì chúc mọi người có thời gian đọc truyện vui vẻ =w=

 
Sửa lần cuối:
PHẦN MỞ ĐẦU
Dưới ánh đèn ngủ le lói trong phòng, Lam ngồi trên giường, đưa ánh mắt nhìn vô định ra không gian tối mịt bên ngoài cửa sổ, thứ bóng tối ấy như bao trùm lấy tâm hồn cô, kéo cô vào một thế giới không lối thoát. Tiếng đập phá, chửi rủa vô cớ của chồng vẫn vang lên ngoài phòng khách. Mỗi tiếng động phát ra như hàng trăm mũi dao cứa vào trái tim vốn tưởng chừng đã lành lặn của cô.

Cuộc đời cô vốn đã không mấy tốt đẹp, sinh ra trong gia đình nghèo đông con ở mảnh đất miền Trung cằn cỗi. Cha mẹ nuôi lớn mấy chị em bằng nghề làm nông, tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống, làm lụng được bao nhiêu cũng chỉ đủ nuôi sống những miệng ăn trong nhà.

Năm Lam 18 tuổi, cô phải từ bỏ ước mơ vào đại học để đi vào miền Nam làm công nhân, kiếm con đường mới cho tương lai của mình và có tiền phụ giúp cha mẹ nuôi ba đứa em ăn học, dù trước Lam còn có một chị gái, nhưng chị cô cũng đã sớm lấy chồng, nên trên vai cô thiếu nữ năm đó lại thêm một gánh nặng cho gia đình.

Nhưng cuộc đời cũng không quá bất hạnh với Lam, vào miền Nam cô được nhà cô chú họ cho ở nhờ, dù không sung sướng nhưng vẫn được họ thương như con cái trong nhà. Cô vừa làm công nhân may vừa học thêm bằng trung cấp kế toán. Nhờ sự chăm chỉ và kiên trì, chỉ sau vài năm, Lam tìm được một công việc đủ tốt để cô có thể lo cho bản thân và lo cho gia đình.

Cũng tại công ty mới, cô gặp được Hưng, một người đàn ông có vẻ ngoài điển trai và vô cùng tâm lí. Họ yêu nhau như mọi cặp đôi bình thường, có một đám cưới không quá xa hoa nhưng đối với một cô gái xuất thân từ một gia đình nghèo như Lam thì đám cưới đó còn đẹp hơn cả cổ tích.

Hai người họ vẫn chọn sống lại miền Nam với nhiều ước mơ về cuộc sống viên mãn sau này. Căn phòng trọ nồng ấm của đôi vợ chồng trẻ cũng sớm đón một một công chúa nhỏ chào đời. Nhìn chồng đêm đêm luôn thức trông con giúp vợ để cô có thời gian nghỉ ngơi mà Lam đã thầm nghĩ mình thật may mắn vì lấy được đúng người.

Nhưng hạnh phúc chẳng tày gang, đứa con gái chưa tròn một tuổi, Hưng đã thay lòng đổi dạ, sau nhiều lần dây dưa, hòa giải rồi lại phản bội, cuộc hôn nhân của họ chẳng thể cứu vãn. Chẳng ai ngờ, dấu mốc sau sáu năm vào miền Nam lập nghiệp của Lam lại là một cuộc hôn nhân thất bại với tờ giấy quyết định ly hôn của cả hai. Tài sản duy nhất cô có được sau chừng ấy năm cũng chỉ là đứa con gái của người mà cô rất yêu cũng rất hận – hận đến tận cùng.

Những ngày sau li hôn với Lam là những ngày như sống trong địa ngục. Cô bị ám ảnh cuộc hôn nhân đổ vỡ của mình bởi chính gương mặt của đứa con, nó giống Hưng như tạc. Cô muốn quên đi người đàn ông bội bạc đó, nhưng lại chẳng thể quên được dù một khắc vì chỉ cần nhìn con, trái tim lại bị giằng xé bởi muôn vàn sự yêu thương và hận thù. Chúng đan xen rồi giày vò lấy tâm hồn Lam, nhấn chìm cô trong đống bùn lầy nhơ nhớp không thể nào thoát ra được.

Lâu dần, Lam sinh bệnh trầm cảm, dù được chuẩn đoán là không quá nặng nhưng đã không ít lần cô bế con đi lang thang trên đường và có ý định tự tử. Phát hiện cô không còn được ổn định, gia đình cô chú họ đã khuyên cô về ở cùng họ, dùng tình yêu thương thuần túy nhất như người cha người mẹ, bảo bọc lấy cô, phá vỡ những suy nghĩ tiêu cực đang dần nuốt chững lấy linh hồn cô. Họ thành công kéo cô lên từ vực sâu đáy thẳm, cho cô nhận ra cái gì cần quên thì phải quên, cái gì đáng trân trọng thì phải biết giữ lấy.

Chẳng lâu sau, Lam trở lại với cuộc sống bình thường. Gạt bỏ những gì đã qua, cô quyết tâm học lên đại học với hi vọng có thể tìm được công việc tốt hơn. Giờ đây, các em cô đã lớn, nhưng cô vẫn còn cha mẹ cần phải lo, lại một mình nuôi con nhỏ, cô không thể để những người cô yêu thương lại thêm phiền lòng vì cô, cô biết mình cần phải không ngừng cố gắng để không trở thành một đứa con bất hiếu, một người mẹ tệ bạc.

Vào năm con gái tám tuổi, trong một lần về quê thăm cha mẹ, chị gái của Lam đã làm mai cô với người chồng hiện tại là Phú. Một người đàn ông cùng quê đã gần ở tuổi tứ tuần, có vẻ ngoài không hề điển trai như Hưng, cũng không tâm lí như anh ta đã từng. Phú mang dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành, chất phát và ngay thẳng.

Phú cũng từng có một hôn nhân đổ vỡ với vợ cũ. Cũng giống như Lam, anh bị chính người vợ mà mình yêu thương, chiều chuộng hết mực phản bội. Phú có một công ty riêng nên anh thường tập trung vào công việc nhiều hơn gia đình, anh đã nghĩ chỉ cần lo cho vợ chu toàn thì cô ta không có lí do rời bỏ anh. Chỉ là thứ cô ta cần không phải là những đồng tiền anh mang về, mà là một người đầu ấp tay gối với cô ta mỗi đêm.

Cô ta bỏ trốn cùng tình nhân vào miền Nam sinh sống, để lại hai đứa con trai cho Phú nuôi dưỡng và sau nhiều năm vẫn chưa một lần quay trở về thăm con.

Hai con người, hai số phận nhưng lại cùng chung một nỗi đau. Gặp được nhau, họ khao khát và hi vọng cùng nhau làm lành những vết thương từ quá khứ. Năm đó, đám cưới lần nữa của cả hai người được diễn ra trong sự chúc phúc của tất cả mọi người. Lam không còn những mơ mộng về tương lai như thời con trẻ, cô chỉ mong có một người bên cạnh, nắm lấy bàn tay cô những khi cô chông chênh, một bờ vai cho cô dựa vào mỗi khi mệt mỏi. Cô rời miền Nam, trở về quê cùng Phú xây dựng một gia đình mới.

Sau tất cả giông bão mà cô đã trải qua, cô chỉ mong cầu quãng thời gian còn lại của đời mình bình yên như mặt nước an tĩnh trong ngày lặng gió.

Oái ăm thay, sau ba năm kết hôn, Phú bỗng dưng thay đổi tính tình một cách đột ngột, anh như trở thành một con người khác. Từ một người đàn ông hiền lành, hòa nhã anh trở nên rất dễ cáu gắt và thường xuyên vô cớ đập phá mọi thứ trong nhà. Con đường hôn nhân của Lam một lần nữa lại rơi vào ngõ cụt. Cô không biết mình chưa tốt chỗ nào, không rõ mình đã phạm phải oan nghiệt gì mà cuộc đời chẳng hề cho cô nổi một con đường bằng phẳng để đi.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 1
Trời tờ mờ sáng, Lam giật mình thức dậy bởi tiếng gà gáy sau vườn. Bên cạnh, Phú đã trở lại trạng thái tĩnh lặng sau cơn nóng giận vô cớ đêm qua, tiếng thở đều nhè nhẹ của anh khiến trái tim Lam an tâm phần nào.

Tránh làm chồng tỉnh giấc, cô nhẹ nhàng đi ra bên ngoài. Đến trước bàn thờ Phật, Lam khấn một nén nhang, khói bốc lên một như dãi lụa trắng mỏng tang, quện vào không khí rồi từ từ biến mất.

Khoảng ba tháng trở lại đây, Lam thường xuyên mơ thấy một đứa bé. Đêm qua cô lại nằm mơ thấy nó đứng trong góc tối nhìn mình, ánh mắt u uất của nó khiến cô bứt rứt không thôi. Ba năm sống chung với Phú, khi cuộc sống ổn định, cô đã cố gắng sinh thêm một đứa con chung để hai vợ chồng thêm hòa hợp, nhưng sau lần sảy thai đầu tiên ở tuần thứ mười lăm cô biết mình bị u nang buồng trứng, cần phải phẫu thuật.

Sau khi khỏi bệnh, cô đã cố gắng mang thai thêm lần nữa nhưng dù giữ kĩ đến mức nào thì đến tuần mười lăm vẫn không bảo vệ được đứa con của mình. Khao khát sinh thêm cho chồng một đứa con dù phần nào đã lụi tàn nhưng đâu đó trong trái tim cô vẫn nhen nhóm một hi vọng dù là rất mong manh.

Lần mang thai tiếp theo là một kì tích vì đứa bé xuất hiện bất ngờ, không nằm trong dự định của Lam. Tưởng chừng đây là một thai kì rất thuận lợi khi đứa bé lớn lên khỏe mạnh. Tiếc thay, vào tháng thứ sáu của thai kì Lam lại đột nhiên chuyển dạ. Đứa bé sinh non đỏ hỏn, thở thoi thóp trong lồng ấp cũng sớm tạm biệt cõi đời.

Sau nhiều lần thất bại, bác sĩ đã khuyên Lam nên dừng việc mang thai vì cơ thể của cô đã quá yếu. Sau những giằn vặt, Lam chấp nhận việc không thể có con chung cùng Phú, cô dốc hết toàn lực chăm lo cho con chồng và con riêng của mình. Phú cũng động viên cô, họ đã có con dù chẳng phải huyết mạch của cả hai nhưng đều đủ nếp, đủ tẻ, anh không muốn cô phải chịu thêm nhiều đau đớn về tinh thần và thể xác như vậy nữa. Anh chỉ cần cô sống vui khỏe cùng anh, với anh như vậy đã là một đặc ân mà đất trời ban cho.

Lam không quá mê tín nhưng cô rất lễ nghi, tin tưởng vào nhân quả và Phật pháp. Những đứa con không may mắn của cô đều được đặt tên, cúng kiếng hàng năm. Mỗi ngày cô đều tụng kinh, niệm Phật, cầu cho chúng được vãng sanh, được siêu thoát, sớm đầu thai và có một cuộc đời mới hạnh phúc.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, sau khi thắp nhang, cô ngồi vào chiếc bàn gấp để trên thảm, mở sách kinh Phật và niệm chú.

Câu chú còn chưa bắt đầu, Phú đã thức dậy và đi ra ngoài. Ánh mắt anh nhìn Lam đen ngòm, đầy quỷ dị. Anh tiến đến gần Lam, chống nạnh hỏi:

“Lại niệm Phật đấy à?”

Lam hơi khựng lại, không trả lời câu hỏi của anh mà lãng sang việc khác:

“Anh dậy sớm vậy? Sao không ngủ thêm chút nữa.”

Phú chẳng nói chẳng rằng, lấy chân hất văng chiếc bàn gấp qua một bên, cuốn kinh Phật theo đà bay thẳng vào trong góc tường. Lam hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu, hét lớn:

“Anh làm gì vậy?”

Phú nở một nụ cười quái đản, sâu trong đôi mắt kia dường như không còn chút linh khí của con người:

“Niệm cái gì mà niệm, dẹp hết đi. Toàn mấy thứ vớ vẩn.”

Phật pháp là cảnh giới cuối cùng mà Lam tin tưởng, nghe chồng báng bổ đức tin của mình như vậy khiến Lam không nhịn được mà nổi cơn tam bành. Bản chất cô tuy lành chứ không hiền, ai cũng có giới hạn, khi giới hạn đó bị phá vỡ, tự khắc sẽ như cơn sóng dữ dâng lên mà nhấn chìm mọi thứ.

Lam lao vào Phú, cơ thể nhỏ bé của Lam tưởng chừng như ốm yếu lại có một sức mạnh kì lạ đẩy ngã Phú nằm sóng soài ra đất. Ngồi trên người Phú, Lam đưa tay lên cao, giáng xuống mặt Phú một bạt tai thật mạnh. Mắt Lam trợn tròn, chất đầy những phẫn nộ bị dồn nén lâu ngày:

“Anh có gan thì nói lại xem, chỉ cần anh lặp lại tôi nhất định sẽ giết anh.”

Cái tát đó không chỉ vì bởi lời phỉ báng của Phú mà còn là những nhẫn nhịn bao lâu nay cô không thể nói ra, Lam chỉ mong nhà cửa êm đẹp, trên dưới thuận hòa. Là Phú nhất định không cho cô làm điều đó.

Trước cơn giận dữ điên cuồng của Lam, Phú dường như tỉnh ra, trong phút chốc mắt anh dịu lại, anh hoang mang đưa tay nắm lấy bờ vai đang run lên vì tức giận của Lam:

“Lam… Bình tĩnh lại đi…. Anh… anh xin lỗi.”

Lời nói của Phú như dòng nước mát dội lên hòn lửa đang hừng hực cháy trong lòng Lam, tuy không làm cô nguôi giận nhưng cũng đủ để cô bình tâm lại. Hành động thay đổi trong chớp nhoáng của Phú khiến cô cảm thấy khó hiểu. Cô vẫn giữ nguyên tư thế trên người chồng, tay nắm lấy cổ áo anh giật mạnh. Lớn tiếng nói:

“Rốt cuộc dạo này anh muốn gì? Anh hết đập phá đồ đạc rồi gây chuyện với tôi. Tôi đã làm gì sai? Hay anh không muốn sống cùng tôi nữa. Anh muốn gì cứ nói thẳng. Tôi đã chịu đến giới hạn của mình rồi. Không sống chung được nữa thì kết thúc luôn bây giờ đi.”

Tiếng của Lam vang lên mang theo bao nỗi uất ức và đau khổ mà cô phải chịu đựng trong thời gian qua. Cô đã qua một lần đò, thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Chứ cô không thể sống trong cảnh bị giày vò như vậy thêm được nữa.

Phú gượng mình dậy, chưa biết đáp lại lời cô như thế nào thì Phong – đứa con trai lớn của Phú đã đi xuống tới chân cầu thang. Thấy cảnh bố và dì đang vật lộn, đồ đạc xung quanh ngổn ngang, cậu rất hiểu chuyện liền đánh tiếng:

“Các em đã dậy rồi ạ.”

Nói xong cậu nhanh chóng đi ngược lên trên lầu, tránh để bố và dì khó xử.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 2
Sự xuất hiện của Phong khiến Lam giật mình, thu lại sự tức giận, cô nhanh chóng rời khỏi người Phú. Cô dọn dẹp lại mớ hỗn độn trong phòng khách rồi yên lặng bước vào phòng. Phú cũng phụ giúp vợ rồi đi theo cô. Đóng cửa phòng lại, anh tiến đến gần Lam đang ngồi trên giường, nắm lấy bàn tay ấm áp của cô. Lam không động tĩnh, cũng không nhìn anh.

Ánh mắt anh nhìn Lam đầy khó xử, ngập ngừng mãi chẳng biết mở lời như thế nào. Mãi một lúc, anh mới lên tiếng:

“Lẽ ra anh nên nói với em sớm hơn trước khi chuyện đến mức này. Dạo gần đây cơ thể anh vô cùng khó chịu, anh nhận thức được những hành động của mình là sai nhưng lại chẳng thể dừng nó lại. Nó cứ bộc phát như thế mà không thể kìm được. Anh luôn trong trạng thái mệt mỏi và... thường xuyên mơ thấy một đứa bé, có vẻ nó rất căm giận anh…”

Nghe tới đây, Lam mở to đôi mắt ngước nhìn Phú:

“Có phải đứa bé rất nhỏ gầy gò và không mặc áo đúng không?”

Ánh mắt Phú giao động, không giấu được sự bàng hoàng:

“Làm sao em biết? Em cũng mơ thấy nó sao?”

“Đúng vậy, đã ba tháng rồi.”

Phú ngồi xuống giường, rơi vào trầm tư một lúc rồi quay sang nhìn Lam:

“Có khi nào là con chúng ta?”

Lam suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:

“Không thể nào. Con chúng ta em đều cúng rất đầy đủ, hằng ngày đều tụng kinh, niệm Phật thì sao có thể oán trách chúng ta được. Với lại, em không hề muốn bỏ các con…”

“Vậy... con của em và chồng trước thì sao?”

Câu hỏi này khiến Lam nhíu chặt mày, quát lớn:

“Ngày đó em chỉ có mình bé Trâm thôi, không có sảy đứa nào hết.”

Phú vò vò cái đầu rỗng tuếch của mình, anh thực sự không nghĩ ra đứa bé đó là ai. Không phải là con của vợ, vậy chẳng lẽ là con của anh? Anh và vợ cũ chỉ có hai đứa con trai, anh cũng chưa từng nghe vợ cũ nói rằng cô ấy đã sảy thai. Càng nghĩ càng rối, bình thường anh đã không tin vào những chuyện tâm linh, nay chính mình rơi vào cảnh này khiến anh thực sự không biết phải làm như thế nào.

Nhưng ít ra hai người đã phần nào hiểu được tính khí của Phú bị thay đổi có thể là do đứa bé đó chi phối. Nghĩ bản thân mình thời gian qua không chừng đã bị đứa bé nhập vào mà Phú lạnh cả sống lưng, quay sang nhìn vợ:

“Anh phải làm sao đây? Anh không muốn làm tổn hại đến em và các con.”

Tưởng rằng cục diện đã phần nào có chuyển biến khi hai vợ chồng nói chuyện thẳng thắn nhưng mọi thứ dường như lại đi theo chiều hướng bế tắc hơn.

Lam nghĩ một chút rồi trấn an chồng:

“Để em tìm cách.”
***

Nói là tìm cách nhưng suốt mấy ngày sau đó, việc ở công ty của Lam lại đột nhiên dồn dập đến mức không có thời gian nghỉ ngơi. Dù không có sự tác động gì, nhưng lạ thay những ngày đó, Phú không hề có biểu hiện lạ thường. Anh vẫn đi làm và về nhà phụ giúp vợ vài việc nội trợ lặt vặt như thường ngày. Hai vợ chồng tưởng rằng đứa trẻ đã bỏ đi nên cũng dần chủ quan hơn.

Nhưng trước giông bão, bầu trời thường rất bình yên. Đêm hôm đó, trong lúc đang ngủ, Lam giật mình thức dậy bởi tiếng động lạ. Cô vội vùng dậy, quơ tay bật đèn ngủ bên cạnh. Trong ánh đèn vàng leo lắt, mờ ảo, một bóng dáng đứa bé giống hệt trong giấc mơ mà cô thường thấy đang đứng trong góc phòng. Đôi mắt nó đen ngòm nhìn chòng chọc về phía Lam.

Cô hoảng hốt, đưa bàn tay đang run lên vì sợ hãi lay gọi chồng dậy. Nhưng Phú đã ngồi dậy từ khi nào, người anh cứng đờ, đôi mắt ẩn chứa nỗi kinh hoàng đang nhìn thẳng về đứa bé, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không thể thốt nên lời.

Trong lòng Lam dâng lên sự sợ hãi tột cùng nhưng bản thân lại rơi vào thế bị động, đang trong lúc loay hoay không biết phải làm thế nào thì đứa bé bỗng dưng bước chầm chậm về phía giường. Miệng nó rít lên một câu nói nghe như tiếng gió, the thé nhưng rất rõ ràng:

“Bố… không… công… bằng…”

Những sợi dây thần kinh trong người Lam tức khắc căng lên như dây đàn, cô vừa định hét lên thì Phú đã đứng bật dậy, anh đứng thẳng trên giường, tay tầm gì đó giơ về phía đứa bé quơ loạn xạ, miệng gào lên:

“Biến đi! Biến đi!”

Đứa bé bỗng dừng lại, tiếng cười vang lên khanh khách, vọng khắp cả căn phòng. Trong đêm tối tĩnh mịch, tiếng cười của đứa bé trở nên rùng rợn hơn bao giờ hết, rồi chẳng nói chẳng rằng nó chạy nhanh về phía hai vợ chồng.

Như một cái bóng đen chứa đầy nỗi uất ức và lạnh lẽo vụt ngang người Phú rồi biến mất vào không trung. Trong phút chốc căn phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển trong nỗi khiếp sợ đến kinh hồn của Lam và Phú.
 
CHƯƠNG 3
Chỉ khi hoàng hồn, Phú ngồi thụp xuống, anh ôm đầu rồi quay nhìn vợ:

“Chúng ta phải làm sao đây?”

Từ lúc nãy Lam đã chú ý đến vật mà Phú cầm trong tay, có vẻ đứa trẻ rất không thích vật này nên mới tránh đi nhanh như vậy. Cô nhìn vào tay Phú, lặng lẽ hỏi:

“Đó là gì?”

Phú hướng ánh nhìn về phía tay mình đang nắm chặt, anh khẽ mở ra, là một chiếc bùa màu vàng, bên trên có những họa tiết đỏ lạ mắt.

“Là bùa tránh tà ma. Anh thỉnh được từ một thầy pháp.”

Hóa ra đó là nguyên nhân khiến cho mấy ngày nay anh không bị đứa trẻ chi phối, nhưng cũng vì chính không thể quấy rối nên nó càng uất hận, hôm nay đã đến mức hiện ra như thế chắc có lẽ về sau gia đình này sẽ khó mà yên ổn.

Nhưng điều Lam bận tâm nhất chính là đứa bé gọi chồng cô bằng bố. Cô có ba đứa con đã mất với Phú, nếu là con của cô, chắc hẳn phải là ba đứa cùng xuất hiện.

Những đứa con đều được cô cúng kiếng và niệm kinh rất chu đáo. Hơn hết, đứa cuối cùng cô bị sảy đã gần một năm trước, từ đó đến nay, chưa hề có một đứa bé nào xuất hiện như vậy cả trong giấc mơ của cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lam vẫn khẳng định đứa bé không phải là con mình. Nhưng việc đó chỉ mới xuất hiện gần đây khiến cô lại càng khó hiểu. Rõ ràng nếu có uất hận chắc chắn đã không thể để yên cho cô và chồng suốt ba năm qua.

Cô nắm lấy tay chồng, ánh mắt kiên định không chút né tránh:

“Anh cũng nghe thấy rồi đó, đứa bé gọi anh là bố, nhưng em nghĩ nó không phải con em. Em mong anh thật lòng, có phải anh giấu gì em không?”

Phú thở hắt ra, chính anh cũng thật sự không biết nó liệu có phải là con của mình không.

“Anh không giấu gì em cả. Thực sự anh đó giờ chỉ có em và vợ cũ thôi.”

Đời tư của anh trước nay luôn sạch sẽ, chỉ có hai người vợ, trước và sau khi cưới hai người vợ này anh không hề qua lại với ai. Nếu không phải là con của anh với Lam, vậy chẳng lẽ là con của anh với vợ cũ?

Nhưng anh và vợ cũ đã có nhiều năm bên nhau, đứa bé này không hề xuất hiện. Anh cũng chưa từng nghe cô ta nói đã sảy thai lúc nào cả.

Phú vò vò mái tóc vốn đã không mấy ngay ngắn của mình:

“Ngày mai anh sẽ tìm cách liên lạc với vợ cũ, anh không tin mình không thể làm rõ chuyện này.”
***

Hai vợ chồng dường như thức trắng một đêm. Trong lòng ai cũng có nỗi băn khoăn của riêng mình.

Trời hừng sáng, Lam và Phú cùng nhau rời khỏi giường. Hôm nay là cuối tuần, mấy đứa nhỏ sẽ ở nhà nên Lam xuống bếp sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, còn Phú sau khi đứng ngồi không yên một lúc liền dắt xe ra ngoài. Bảo đi uống cà phê, lát sau sẽ về.

Sau khi nấu xong đồ ăn sáng, mấy đứa nhỏ cũng đã thức dậy. Phú vẫn chưa về nên Lam dặn chúng đợi bố về cùng ăn.

Nhìn đồng hồ thấy còn sớm nên Lam đã ra chợ mua ít bánh trái về thắp hương. Dạo này tâm cô không tịnh, mọi thứ dường như đảo lộn lên cả nên cô nghĩ mình cần làm chút gì đó để cảm thấy an lòng hơn.

Sau khi bày biện mọi thứ, Lam đứng trước bàn thờ Phật và gia tiên nhà chồng, cô thắp ba nén nhang rồi lầm bầm khấn:

“Mong các ngài trên cao độ trì cho chúng con, chỉ đường dẫn lối cho chúng con đi. Nếu chúng con có làm sai điều gì, mong được dạy bảo.”

Vừa dứt lời, nén nhang còn chưa được cắm lên bát hương bỗng dưng bốc cháy dữ dội. Trước tình huống bất ngờ, Lam hoảng hốt đến mất kiểm soát, cô bất giác lùi về phía sau, quăng ba cây nhang xuống sàn nhà rồi hét lên.

Nghe tiếng hét, Thiện – đứa con trai thứ hai của Phú đang nằm chơi ở tấm phản dưới phòng ăn lật đật chạy lên. Trong giây phút đó, Lam nhìn ba cây nhang vẫn đang cháy trên nền nhà rồi nhìn Thiện, nỗi sợ hãi của cô càng tăng lên gấp bội phần khi sau lưng Thiện không xa chính là vong hồn đứa bé, nó biết cô đã nhìn thấy mình, liền cười tươi một cái rồi biến mất như chưa từng xuất hiện.

Lam dù rất sợ nhưng vẫn chạy về phía Thiện, kéo thằng bé ra sau lưng mình rồi dáo dác nhìn khắp nơi. Thiện còn chưa hiểu gì, nhìn ba cây nhang vừa tắt nằm loạn xạ trên nền đất rồi nắm lấy vạt áo Lam kéo nhẹ.

“Sao vậy dì?”

Ngay lúc đó Phong và Trâm cũng từ sân sau chạy đến, chúng tròn mắt nhìn gương mặt tái nhợt của Lam. Trâm đi nhanh đến bên Lam, nắm lấy tay mẹ:

“Mẹ ơi! Có chuyện gì vậy mẹ?”

Lúc này chân Lam thực sự không còn sức để đứng vững nữa. Cô ngồi bệt xuống đất, nhìn đôi tay đang run lên vì sợ hãi của mình rồi nhìn ba đứa trẻ. Ngay lúc này, cô nhận ra không chỉ cô và chồng mà cả những đứa trẻ của cô cũng sẽ bị nguy hiểm nếu cô còn để việc này kéo dài thêm.

Cô hít một hơi rồi cố trấn an bọn trẻ:

“Mẹ không sao. Để mẹ gọi bố về ăn sáng. Các con chờ chút nhé.”

 
CHƯƠNG 4
Sau khi Phú trở về, Lam vẫn chưa kể ngay với anh chuyện ban nãy. Chỉ yên lặng cùng cả nhà ăn sáng. Trong lúc ăn, ba đứa trẻ cũng chỉ nhìn thăm dò Lam và Phú chứ không nói gì với bố về việc ban sáng.

Phong và Thiện vốn trầm tính và rất hiểu chuyện, chúng rất quý Lam nhưng thực lòng vẫn chưa coi Lam là mẹ. Trâm cũng vậy, trong mắt nó, Phú cũng chỉ là chồng của mẹ chứ không phải bố của nó. Vì vậy, giữa các thành viên trong gia đình đều có một tấm kính trong suốt ngăn cách. Có thể thời gian còn quá ngắn để chúng thật sự chấp nhận đây là một gia đình hoàn thiện.

Kết thúc bữa ăn, Lam mới kéo Phú vào phòng. Vừa đóng cửa cô đã kể chuyện ban sáng cho chồng nghe, cô có chút gấp gáp hỏi Phú:

“Anh mau tìm cách liên lạc với vợ cũ của anh đi. Xem như thế nào chứ cứ kéo dài em sợ sẽ ảnh hưởng đến các con mất.”

Phú đưa tay vuốt mặt rồi thở dài:

“Anh đã thử gọi cho anh trai của cô ấy để tìm cách liên lạc nhưng họ bảo anh và cô ấy không còn liên quan gì nên không muốn cho số điện thoại. Chuyện này cũng quá nhạy cảm, anh không thể nói trắng ra được, chỉ có thể năn nỉ bảo có việc quan trọng nhưng họ vẫn không giúp.”

Mọi chuyện khiến Lam như bị rơi vào một vòng tròn không lối thoát, việc ba nén nhang cháy ngùn ngụt trên tay vẫn còn ám ảnh cô. Nói không mê tín là nói dối, chắc hẳn cô và chồng đã bỏ lỡ việc gì đó khiến ngay cả bề trên cũng tức giận như vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thông, Lam quyết định gọi cho một người bạn tìm sự trợ giúp. Ban đầu Lam cũng ngại kể chuyện nhà cho người khác nghe, nhưng như có linh tính mách bảo cô liền gọi cho Hoa – một người theo hệ tâm linh, thường xuyên đi coi bói và có mối quan hệ thân thiết với rất nhiều thầy pháp. Lam mong nhờ cô ấy chỉ giúp một người thầy cao tay có thể cứu vớt gia đình cô ra khỏi đống ngổn ngang này.

Sau khi nghe sự tình, giọng Hoa trong điện thoại có phần hơi nóng vội:

“Tại sao để tới bây giờ Lam mới gọi cho mình? Chuyện này nghiêm trọng đó. Hai vợ chồng Lam đến chùa Yên Long, tìm thầy Thái Minh. Thầy có thể nhìn thấy và nói chuyện được với người âm, nhưng…”

Hoa có chút ngập ngừng khiến Lam bối rối:

“Nhưng như thế nào?”

“Thầy không phải ai cũng coi giúp, có nhiều người đến nhờ xem đều bị đuổi về. Bình thường cũng rất ít người biết thầy có khả năng đặc biệt. Nên việc thầy có coi cho không thì Hoa không dám chắc.”

Nghĩ còn nước còn tát, thầy không coi thì sẽ tìm cách nhờ thầy giúp. Chứ những chuyện tâm linh như này, Lam biết mình không thể tự giải quyết bằng lòng thành kính đơn thuần được.

Sau khi có được địa chỉ chùa từ Hoa, Lam chuẩn bị cơm nước bữa trưa cho các con rồi dặn dò Phong rằng bố và dì có việc phải đi, có thể sẽ về muộn, bữa trưa các con tự ăn rồi dọn dẹp. Lam cũng không quên nhờ Phong trông chừng các em, có việc gì phải gọi ngay cho dì và bố. Phong không biết liệu có việc gì nghiêm trọng không nhưng vẫn gật đầu chắc nịch. Những điều này không quá khó khăn với một cậu thiếu niên mười sáu tuổi như Phong.

Chùa Yên Long cách nơi họ ở không quá xa, chỉ khoảng hơn ba mươi cây số. Hai vợ chồng Lam ghé mua một ít bánh trái rồi vào chùa thắp hương. Lam và Phú không vội đi tìm thầy Thái Minh trước mà đi thẳng vào chính điện, hai người dâng lễ và quỳ gối trước chư vị thần phật. Trong đầu cả hai đều mang một ý niệm là mong muốn gỡ được mọi khúc mắc.

Lạy Phật xong, cả hai mới ra khỏi chính điện để đi tìm thầy Thái Minh, sau khi hỏi thăm, họ biết được thầy đang ở ngôi miếu nhỏ sau chùa. Đi theo sự hướng dẫn, họ thấy một sư thầy mặc pháp phục màu cỏ úa, ngồi quay lưng ra cửa đang tụng kinh trong miếu nhỏ. Tiếng gõ mõ đều đều vang vọng ra khắp sân sau.

Lam và Phú đứng trước cửa miếu, chần chừ không dám bước vào trong. Những lời cảnh báo của Hoa khiến Lam cảm thấy có chút lo lắng. Bỗng tiếng mõ đột dưng ngừng lại, sư thầy thôi không tụng kinh nữa cũng không quay lại nhìn họ. Giọng thầy vang lên chầm chậm, trầm thấp:

“Theo đến tận đây sao?”

Lam và Phú có chút hoảng nhìn nhau, họ không hiểu thầy đang nói với ai nên cũng không biết trả lời như thế nào.

Không gian chìm vào im lặng trong chốc lát rồi sư thầy nhẹ nhàng quay người lại. Thầy Thái Minh tuy đã có tuổi nhưng lại mang dáng vẻ đạo mạo và gương mặt thiện lành. Thầy nhìn vào hai vợ chồng rồi đứng dậy, tay chỉ về phía Phú:

“Hai người đến tìm ta vì nó sao?”

Phú nhìn thầy lắp bắp:

“Dạ… không phải con…”

Sư thầy nở một nụ cười hiền:

“Ta không nói cậu, là nó.”

Tay thầy vẫn chỉ về phía Phú, nhưng đã dịch sang bên cạnh một chút. Cả hai vợ chồng đều nhìn theo hướng tay thầy nhưng thứ họ thấy chỉ là một không gian trống rỗng, không hề có ai ở đó.

Lam cảm thấy lạnh sống lưng, nếu đúng là thầy có thể nhìn thấy được vong linh vậy tức là thấy đang nói đứa bé đó. Nó cũng đang ở đây.

“Các người vào đây.”

Thầy vừa nói vừa ngoắc tay kêu họ vào trong. Lam có chút mừng rỡ, xem ra không bị đuổi về giống như lời Hoa đã nói. Hai vợ chồng đi theo lời thầy nhưng đến khi họ đã đứng cạnh thầy thì mắt ông vẫn nhìn ra ngoài cửa. Tay tiếp tục ngoắc, miệng cười nhẹ:

“Sao còn đứng đó, vào đây. Cất công theo đến tận đây mà sợ không dám vào sao?”


 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 5
Trong cái nắng gay gắt hừng hực của trưa hè mà bên trong miếu nhỏ lại lạnh ngắt, không gian bị bao trùm bởi sự tĩnh lặng đến rợn người. Sư thầy ngồi cạnh bàn bệt, ung dung rót trà mời Lam và Phú.

Nhìn thấu sự dè dặt của hai vợ chồng, sư thầy đành bắt chuyện trước:

“Chắc hẳn nó đã gây phiền hà cho hai người nhiều rồi đúng không?”

Hai vợ chồng thận trọng gật đầu, Lam từ tốn hỏi sư thầy:

“Chúng con người trần mắt thịt không nhìn thấu, mong sư thầy giúp đỡ ạ.”

Thầy lại hướng mắt về không gian bên cạnh Phú, ông cười cười rồi nhìn thẳng vào mặt Phú:

“Đứa bé này là con của cậu, sao cậu không nhận nó?”

Đáy mắt Phú gợn lên chút hoang mang, anh do dự một chút rồi nói:

“Chúng con có mất ba đứa nhỏ, nhưng đều được đặt tên, cúng kiếng đầy đủ. Con thực sự không biết đứa bé này là ai ạ.”

Thầy hướng mắt về Lam, nói:

“Nó không phải là con của cô này, là con của cậu với người khác.”

Lần này tới lượt Lam hoài nghi nhìn chồng, cô vẫn luôn tin tưởng anh không hề có ai khác bên ngoài, nhưng khi nghe thầy nói vậy, trong lòng cô không tránh khỏi bùng lên một cơn giận dữ. Dù vậy, Lam vẫn cố gắng ép sự phẫn nộ đó lại, cô biết bây giờ không phải là lúc nổi giận. Cô nghiêm túc nhìn sư thầy:

“Vậy thầy có thể biết là con của ai không ạ?”

“Đứa bé này không phải con hoang, trước đây cậu này có một người vợ khác đúng không?”

Biết đứa bé không phải là do Phú lăng nhăng bên ngoài, ngọn lửa trong lòng Lam như được một gáo nước lạnh nhanh chóng dập tắt. Phú bên cạnh cũng như vừa tháo được một nút thắt trong lòng:

“Dạ đúng ạ. Nó có phải là con của con với vợ trước không thầy?”

“Đúng vậy. Mẹ đứa bé đã bỏ nó khi chỉ mới là cục máu nhỏ.”

Hóa ra những nghi ngờ của Phú về thân phận của đứa bé cũng không sai, nhưng Lam lại có một nghi vấn mà chính cô không thể hiểu nổi:

“Nếu mẹ nó có tội, tại sao nó lại theo chúng con ạ?”

Sư thầy lại mỉm cười, một nụ cười như có như không:

“Từ trước tới nay nó vẫn luôn được gia tiên nhà cậu này che chở. Nó vẫn luôn ở căn nhà của hai người. Dù không được nhớ đến nhưng vẫn được hưởng hương hoa cùng gia tiên, tuy chỉ là hưởng ké, không nhiều. Nên nó không muốn đi theo mẹ. Mẹ nó chưa hề nghĩ đến nó một lần nào.”

Sau một lúc hỏi han, cuối cùng hai vợ chồng Phú cũng biết đứa bé là do vợ cũ anh bỏ vào khoảng bảy năm trước, đây là lúc anh và cô ta đang trong giai đoạn bắt đầu lạnh nhạt. Chắc có lẽ đã không còn tình cảm nên cô ta nhẫn tâm vứt bỏ đứa bé, tránh càng dây dưa với anh về sau. Cô ta giấu kĩ đến mức Phú không hề biết đến sự xuất hiện của nó.

Đứa bé ban đầu cũng hận mẹ, nhưng lại được gia tiên nhà nội che chở nên cũng không quấy rối, ngoan ngoãn làm một linh hồn không được ai nhớ đến.

Lam nghĩ một chút liền đánh bạo hỏi:

“Vậy tại sao dạo gần đây đứa bé lại quấy rối như vậy ạ? Liệu chúng con có làm gì sai khiến cho nó giận không thầy?”

Sư thầy thoáng im lặng, rồi ôn hòa nhìn Lam:

“Mọi sự đều từ cô đấy. Ta không phải có ý trách cô nhưng do những việc cô làm khiến cho đứa bé trở nên như vậy.”

Lam không khỏi hoang mang, từ cô mà ra sao? Cô thực sự không rõ mình đã làm gì sai. Lam hơi lo lắng nhìn thầy:

“Mong thầy chỉ bảo giúp con ạ.”

“Có phải cô thường xuyên cúng kiếng và niệm kinh cầu vãng sanh cho những đứa con đã mất của cô phải không?”

Lam vội vàng gật đầu:

“Dạ đúng ạ.”

Sư thầy mĩm cười, ôn hòa nói:

“Linh hồn này vốn chỉ là một đứa bé rất nhỏ được đầu thai lên, lại chẳng may mắn trở thành người. Từ trước đến nay đều vất vưởng, không ai nhớ tới. Từ khi cô về, trong nhà lại có thêm những vong nhi khác, khi cô dâng cúng, niệm kinh cho các con cô, chúng đều đứng xúm lại để nhận lễ, nhận kinh. Còn đứa bé này lại chỉ đứng một mình trong góc nhìn vong khác được cha mẹ nhớ đến, yêu thương. Nó vốn chỉ là một đứa bé, việc ganh tị và khát vọng được che chở cũng là chuyện bình thường.”

Nhớ tới cảnh trước đó Phú thường xuyên đập phá nhất vào những lúc cô niệm kinh, có thể là do đứa bé không được nhận kinh nên cũng không muốn những vong linh khác được nhận. Việc nén nhang bốc cháy chắc hẳn cũng là biểu hiện tức giận của nó bị bộc phát.

Sau tất cả đứa bé không chỉ mang lòng đố kị mà còn muốn người khác biết được sự tồn tại của nó.

Nghĩ tới cảnh đó, Lam không kìm được mà đôi mắt ngấn lệ, trong lòng cô không khỏi dâng lên một cảm giác xúc động và chua xót. Cô không ngờ tình yêu của mình dành cho các con lại trở thành sự tổn thương với một vong linh khác. Chắc hẳn đứa bé đã cảm thấy rất buồn và tủi thân khi mình bị hắt hủi qua một bên như thế.
 
CHƯƠNG 6
Lam lén lau những giọt nước mắt đang đọng nơi khóe mi rồi hỏi sư thầy:

“Vậy bây giờ con phải làm gì ạ?”

ThầyThái Minh nhìn người phụ nữ trước mặt, đúng là một người phụ nữ chất chứa đầy nỗi khổ tâm, bản chất lương thiện nhưng lại phải chịu quá nhiều những tai ương. Dù vậy, tấm lòng rộng lượng và đức độ của cô sẽ sớm giúp cô thoát ra khỏi những nghiệp chướng mà cô đã gây nên từ nhiều kiếp trước.

“Nó là một bé trai. Hãy làm một mâm cơm khấn đặt tên và nhận con, sau đó cúng kiếng và niệm kinh cho nó như những đứa con của hai người. Nó không những sẽ không phá phách nữa mà còn sẽ phù hộ cho gia đình trong ấm ngoài êm.”

Thực lòng cả Lam và Phú đều không muốn nhận được gì từ đứa bé, họ chỉ muốn có thể phần nào bù đắp được những tổn thương mà nó phải chịu trong suốt thời gian qua.

Nghe theo lời chỉ dẫn của thầy, ngay trong sáng hôm sau, họ làm một mâm cơm nhỏ, có đầy đủ mọi thứ. Sau khi cúng kiếng và cầu khấn xong, họ kể cho các con nghe về sự tồn tại của vong hồn đứa bé, cũng như của những đứa con đã mất của Lam và Phú. Họ mong các con sẽ biết đến những đứa em đã mất của mình để chúng biết dù còn hay mất thì đó vẫn là máu mủ của gia đình này, đừng lãng quên chúng.

Suốt những tháng tiếp theo, mọi thứ trở lại bình yên như bầu trời ngập tràn ánh nắng sau một cơn giông bão. Công ty của Phú thắng đậm trong một cuộc đấu thầu, phất lên như diều gặp gió. Lam cũng được thăng chức lên kế toán trưởng. Các con vẫn luôn ngoan ngoãn và nghe lời dù chúng đều đang trong tuổi nổi loạn. Những bức tường trong suốt giữa các thành viên trong gia đình cũng dần được gỡ bỏ, các con dường như mở lòng ra hơn với bố mẹ, tình cảm đều có tiến triển tốt. Mọi thứ dần hoàn hảo cứ như là một giấc mơ.

Trong một buổi tối sau khi niệm kinh xong, Lam ra trước hiên đóng cửa chuẩn bị đi ngủ, liền thấy một chú bướm trắng, trên cánh có vài sọc xanh trông rất bắt mắt bay lượn quanh người cô. Lam đứng yên lặng một chút đợi nó bay đi rồi sẽ đóng cửa nhưng dường như nó vẫn lưu luyến không muốn rời đi.

Linh cảm của cô biết rằng con bướm này chính là đứa bé đó. Cô cất tiếng gọi:

“Phải con không Phúc? Là con thì đậu lên tay dì.”

Lam đưa tay ra không trung, con bướm trắng bay sượt qua rồi đáp nhẹ nhàng lên mu bàn tay của Lam. Ngay giây phút đó, Lam không kiềm được mà mắt ngấn lệ, mĩm cười nói:

“Con có muốn gì thì báo mộng cho dì, dì mua cho con. Chăm chỉ nghe kinh, học Phật, sớm đầu thai nghe chưa.”

Nghe những lời Lam nói xong, con bướm cất cánh bay vài vòng sau đó vụt lên cao, hòa mình rồi biến mất vào bầu trời đầy sao lung linh như thể nó đã trở thành một trong những ngôi sao xinh đẹp trên kia vậy.

Khuya đó, trong giấc mơ Lam nhìn thấy đứa bé, gương mặt đã không còn u tối mà sáng rõ như ánh trăng dát vàng, gương mặt tròn đầy đặn và nụ cười hồn nhiên. Lần này nó xuất hiện không còn ở trần nữa mà mặc một bộ đồ mới rất bảnh bao và vừa vặn, Lam đoán đây là đồ mình đã cúng cho nó.

Đứa bé nhìn Lam đầy trìu mến, nó đi về phía Lam, nhẹ nhàng vùi mặt vào lòng cô. Dù trong giấc mơ nhưng cảm xúc của Lam thật khó tả. Cô đưa tay ôm nó vào lòng, cơ thể mềm mại của nó thật sự quá chân thực.

Nó hơi nghiêng đầu lên nhìn Lam, khẽ nói:

“Mẹ… con muốn gọi là mẹ, không muốn gọi là dì.”

Lam nhìn đứa bé âu yếm:

“Được. Mẹ là mẹ của con. Sau này và mãi mãi luôn nhé!”

-HẾT-
Đôi lời của tác giả:
Câu chuyện này mình được nghe từ chính nhân vật Lam kể lại, tình tiết thật tuy không quá rùng rợn nhưng quả thực không thể chối bỏ việc vạn vật đều có linh hồn.
Xin hãy yêu thương khi còn có thể.
Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian trải nghiệm câu chuyện này. Mãi yêu <3
 
Back
Top