Ánh sáng trong căn phòng lan tỏa nhẹ như hơi thở.
Tường, trần, sàn đều bằng kính, nhưng không phản chiếu mà hấp thụ ánh sáng, khiến tôi có cảm giác như mình đang ở bên trong một sinh thể sống.
Maria đứng cách tôi vài bước, dáng cô thanh mảnh trong bộ áo trắng tinh, đôi mắt sâu như giữ cả một dải ngân hà trong đó.
“Luca Jackson …” – cô nói bằng giọng trong, đều:
“Ở thế giới của anh, anh tên gì?”
Tôi đáp khẽ:
“Phương. Tôi tên Phương.”
Maria gật nhẹ, nụ cười của cô dịu như lời cầu chúc:
“Ở đây, anh là Luca Jackson.
Dòng Luca của anh bắt đầu từ một người Việt di cư trong thế kỷ 22 –
người đầu tiên mang đức tin vượt khỏi Trái Đất.
Họ gọi anh là Người mang lửa.
Còn tôi, Maria Cổ Lạc, thuộc dòng Người giữ ánh sáng. Tổ tiên của tôi là người Trung Quốc.
Tôi im lặng, như thể cô vừa chạm vào thứ gì đó đã nằm sẵn trong tiềm thức.
Tôi hỏi:
“Nếu cô là người Trung Hoa, còn tôi là người Việt, sao cô lại hiểu tôi nói gì?
Tôi đang nói tiếng Việt mà.”
Maria mỉm cười:
“Không phải tôi hiểu, Phương.
Là ánh sáng trong anh đang dịch tôi thành tiếng mẹ đẻ.
Từ năm 3500, loài người không còn ngôn ngữ
chỉ còn hiểu.
Chúng ta nghe bằng linh hồn, hiểu bằng ánh sáng.”
Cô khẽ chạm vào quyển sách pha lê. Bề mặt phát sáng, các ký tự nổi lên như khói:
“Lịch sử tiến hóa ý thức nhân loại.”
Giọng đọc từ sách vang lên, trình bày theo hai hướng khoa học và thần học:
Năm 3400 – Kỷ Nguyên Siêu Giao Tiếp
Không gian trước mắt tôi biến đổi.
Tôi thấy Trái Đất từ trên cao: những thành phố hình xoắn ốc, ánh sáng lan ra theo nhịp tim.
Giọng trong sách vang lên:
“Loài người đã hoàn thiện Trường Ý Niệm Lượng Tử – Quantum Empathic Field.
Một hệ thống cho phép não người liên kết trực tiếp bằng tần số ý thức.”
Khoa học giải thích:
Bộ não con người lúc đó đã có thể phát ra và nhận sóng ý thức.
Mỗi suy nghĩ phát ra một “mẫu dao động” duy nhất, chứa ngữ nghĩa + cảm xúc cùng lúc.
Khi hai dao động hòa nhịp, não bộ không cần ngôn ngữ chỉ “hiểu” ngay lập tức.
Thần học lý giải:
Giáo hội gọi hiện tượng này là “Ơn Hiểu Biết” – một trong bảy ân sủng của Đức Thánh Thần.
Con người trở lại gần với “trạng thái Eden” nơi Adam và Eva chưa từng cần lời nói để hiểu nhau.
Thế giới không còn ngôn ngữ, không còn hiểu lầm, không còn nói dối.
Tôi thấy những khuôn mặt nhìn nhau mà không cần cử động môi — nhưng ai nấy đều hiểu, đều mỉm cười.
“Và rồi,” Maria thì thầm,
“Khi loài người hiểu quá nhiều,
họ bắt đầu nghe thấy điều chưa bao giờ được nói ra.”
Năm 3500 – Thời Đại Tĩnh Dị Thái
Bức ảnh chuyển cảnh.
Tôi thấy hàng ngàn người ngồi thiền trong những mái vòm thủy tinh.
Ánh sáng trắng tỏa từ trán họ, rồi… tắt.
Một giọng nói vang lên, như từ sâu trong lòng Trái Đất:
“Đột tử Tĩnh Dị Thái – Static Dissolution Syndrome.”
Khoa học gọi đó là: hiện tượng não bộ “nổ” khi tiếp nhận quá nhiều thông tin ngoài giác quan.
Người ta đo được điện não đồ đạt tần số vượt ngưỡng gamma, tương đương sóng hạt quark trong vật lý lượng tử. Họ không chết cơ thể họ ngừng hoạt động sinh học, nhưng năng lượng não vẫn phát sáng 21 ngày sau đó.
Thần học gọi đây là: “Phép Thu Hồi Linh Hồn.”
Các linh mục ghi nhận những người ấy “tan vào ánh sáng” trong lúc cầu nguyện.
Không xác, không tro chỉ còn lại vệt sáng và mùi hoa nhài.
Maria nói, giọng chậm rãi:
“Người ta tưởng là thảm họa,
nhưng thật ra đó là lần đầu tiên linh hồn tách khỏi vật chất mà vẫn sống.
Những người ấy không chết, họ chỉ được chuyển tần số.”
Nhiều năm sau, có người trở lại.
Họ xuất hiện trong những giấc mơ tập thể, rồi bằng xương thịt.
Họ không còn già, không còn cần ăn, không còn bệnh.
Sống 200 năm, 300 năm bình thản như đang học cách thở.
Một số trở thành linh mục, thiền sư, nhà khoa học.
Người ta gọi họ là Những Người Tỉnh Thức.
Năm 3600 – Sự Chọn Lọc Của Linh Hồn
“Khi linh hồn biết rằng mình bất tử,
vật chất bắt đầu cảm thấy lạc lõng.”
Thế giới chia đôi.
Một bên là nhân loại cơ giới, những người sợ chết, họ lưu ý thức vào máy và gọi đó là “sự cứu rỗi kỹ thuật số”, những người máy đầu tiên có thể lưu trữ được ý thức ra đời.
Một bên là Những Người Tĩnh Dị Thái, họ buông bỏ xác thịt, sống bằng năng lượng mặt trời và cầu nguyện.
Khoa học ghi nhận:
DNA của họ biến đổi, telomere không còn co ngắn tuổi sinh học ngừng lại.
Một số người duy trì hoạt động não 1200 năm mà không suy giảm.
Thần học giải thích:
Họ đã đạt “Tĩnh Thức Thần Linh” linh hồn hòa một với Thánh Thần.
Thời gian không còn tác động, vì họ “không còn thuộc về thế gian này”.
Maria nói nhỏ:
“Các Cha anh gặp ở đền thờ có người sống qua một thiên niên kỷ.
Họ không còn đo thời gian bằng năm,
mà bằng nhịp thở của Đức Chúa Trời.”
Năm 3800 – Hai Trăm Nghìn Ánh Sáng
Trái Đất gần như trống rỗng.
Những người còn lại sống rải rác chỉ 200.000 linh hồn.
Khoa học:
Công nghệ “ý niệm điều khiển vật chất” đạt đỉnh cao, vật chất không còn là vật, mà là sóng năng lượng phản ứng với tần số não người.
Khi ai đó chạm vào tường, phân tử silic đồng pha dao động theo nhịp tim họ tạo ra màu sắc cá nhân hóa.
Thần học:
Giáo hội gọi đây là “Vương quốc của Đức Tin.”
Con người không tạo ra vật chất bằng tay, mà bằng niềm tin.
Chúa nói: “Nếu con có đức tin bằng hạt cải, con có thể dời núi.”
Và ở đây, họ thực sự làm được.
Tôi nhìn xuống, thấy thành phố pha lê trôi trong không khí.
Tôi nghe giọng Maria vang nhẹ:
“Chúng tôi gọi họ là Những Người Còn Sót Lại Của Ánh Sáng.
Không ít mà là vừa đủ để thế giới sáng.”
Năm 3954 – Kỷ Nguyên Đức Tin
“Khi chiến tranh, chính trị, biên giới và tiền bạc biến mất,
chỉ còn lại Đức Tin và Khoa Học –
cùng quỳ trước Ánh Sáng.”
Không còn quốc gia. Không còn quân đội. Chỉ còn hai vị lãnh đạo:
Đức Giáo Hoàng – người dẫn dắt linh hồn nhân loại.
Lãnh đạo Tối Cao – một kỹ sư – nhà khoa học được bầu chọn bởi toàn cầu vì lòng trắc ẩn.
Mọi quyết định của thế giới được đưa vào “Trường Nhận Biết Chung”:
200.000 linh hồn cầu nguyện cùng lúc, để tìm ra “ý nguyện của Đức Chúa Trời”.
Không biểu quyết, không bỏ phiếu chỉ lắng nghe.
Tôi hỏi nhỏ:
“Nếu có người phản bội thì sao?”
Maria mỉm cười buồn:
“Không ai phản bội được Chúa.
Khi một linh hồn lệch khỏi ánh sáng,
năng lượng ấy sẽ tự rời khỏi trường.
Không bị trừng phạt, mà sẽ về nơi phán xét”
Tôi rùng mình. Một thế giới không cần luật lệ vì bóng tối không còn nơi để trú.
Maria bước lại gần, ánh sáng dây chuyền thánh giá phản chiếu trên cổ cô như một mặt trời nhỏ.
“Các Cha mà anh gặp họ vẫn đang sống, Phương.
Họ không ở trong thời gian, mà ở trong ánh sáng.
Mỗi khi nhân loại yếu đức tin, họ lại tỉnh dậy,
để giữ lửa cho linh hồn thế giới.”
Cô ngẩng đầu, giọng nhẹ như lời kinh:
“Anh hiểu chưa?
Không phải tôi nói tiếng Việt.
Là ánh sáng trong anh đang nghe được ngôn ngữ của Trời.
Khi linh hồn đủ trong, mọi lời đều trở về tiếng mẹ.”
Tôi bỗng thấy nước mắt mình chảy mà không biết vì sao.
Ngoài kia, thành phố pha lê vẫn sáng,
và trong lòng tôi một điều gì đó vừa thức dậy.
-Hết Phần 6 -