Xuyên không Đỉnh Lưu Thiên Hạ: Ta Dùng Sát Lục Đăng Tiên

Quang Phong

Tác giả
Tham gia
23/6/26
Chủ đề
1
Bài viết
4
Được Like
28
Điểm
3
becdeaf7-f12e-4e04-acfd-c47a48a20ea4.jpg


Tên tác phẩm: Đỉnh Lưu Thiên Hạ: Ta Dùng Sát Lục Đăng Tiên

Tác giả: Hắc Quang Phong

Thể Loại: Võ Hiệp, Xuyên Không, Hành Động, Phiêu Lưu, Kỳ Ảo

Rating: 16+

Tình trạng: Đang tiến hành

Link thảo luận:

Văn án:​
Người đời có câu: “Nhẫn nhất thời phong bình lãng tĩnh, thoái nhất bộ hải khoát thiên không”.

Nhưng ở vùng Bắc Địa hoang vu này, sự nhẫn nhịn của phàm phu tục tử chỉ đổi lấy sự tham lam vô độ của lũ quỷ ma ăn tươi nuốt sống.

Giang Hạ mang theo tư duy nhân đạo của thế kỷ 21 bước vào thế giới cá lớn nuốt cá bé. Tay hắn run rẩy khi lần đầu kết liễu một sinh mạng, dạ dày thắt lại vì mùi rỉ sắt của máu tươi. Hắn từng gào thét đòi dừng lại, nhưng quy luật của giang hồ ép hắn phải tiến hóa thành mãnh thú.

Một Điểm Sát Lục đổi bằng mạng sống của đại ma đầu ngoại công cực hạn.

Hệ thống cho hắn cái gốc, nhưng mồ hôi và huyết lộ phải tự hắn trầy da tróc vảy mà bước đi.

Từ một tên sai vặt thương đội yếu ớt, hắn kéo lê thanh trường kiếm quấn vải rách rời khỏi làng chài, dấn thân vào màn sương mù của huyện thành Bình An. Hắn không cầu làm đại hiệp chính nghĩa, hắn chỉ cầu một lưỡi kiếm đủ nhanh để bảo vệ một bát cháo nóng nhân gian.

“Tử sinh hữu mệnh, phú quý tại thiên. Giang hồ lộ viễn, muốn làm đại hiệp, trước tiên phải học cách sống sót cái đã.”​
 
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi làm Giang Hạ choáng váng.

Cơn đau buốt nhói từ lồng ngực truyền đến tận đại não khiến hắn không kiềm được mà rên rỉ một tiếng, khung cảnh trước mắt mờ mịt, bị bao phủ bởi một tầng sương máu mỏng. Tai hắn ong lên dữ dội bởi những âm thanh hỗn tạp, tiếng đao kiếm va chạm chan chát, tiếng vó ngựa hỗn loạn, tiếng gào thét man rợ và cả tiếng khóc nghẹn ngào của những người sắp chết.

“Chuyện gì thế này? Đoàn phim hành động nào à?”

Giang Hạ cố mở to mắt, nhưng một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến dòng máu trong người hắn như đông cứng lại.

Cách hắn chưa đầy ba mét, một tên đàn ông trung niên mặc trường bào màu xám xịt người mà trong ký ức vừa hỗn loạn vừa xa lạ của hắn, gọi là Thúc thúc, đang bị một tên hán tử thô kệch, râu xồm xoàm dùng đại đao chém đứt một cánh tay. Máu tươi bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ cả một góc chiếc xe đẩy chở đầy tơ lụa.

Chưa dừng lại ở đó, tên hán tử cười sằng sặc, vung thêm một đao dứt khoát xuyên qua ngực người trung niên kia, găm chặt ông xuống đất.

“Chết đi! Đám tiểu thương thối tha, dám không nộp tiền bảo kê cho Thanh Sơn Trại!” Tên râu xồm nhổ một bãi nước bọt, thô bạo rút thanh đao đẫm máu ra, để lại xác chết co giật vài cái rồi bất động.

Giang Hạ há hốc mồm, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đây không phải là phim trường. Cái chết, sự tàn bạo, và mùi rỉ sắt của máu tươi chân thực đến mức khiến đầu óc hắn lộn nhào.

Đột ngột, một luồng ký ức khổng lồ như dòng lũ vỡ bờ tràn ngập vào tâm trí.

Giang Hạ, hai mươi bốn tuổi, một nhân viên văn phòng bình thường ở thế kỷ 21, vừa gục ngã trên bàn làm việc vì kiệt sức sau ba ngày đêm tăng ca liên tục. Vậy mà khi tỉnh dậy, hắn đã ở trong thân xác của một thiếu niên trùng tên trùng họ.

Giang Hạ này mười sáu tuổi, vốn là một tên sai vặt phụ trách kiểm kho của một thương đội nhỏ tại vùng biên thùy vắng vẻ này. Hôm nay, thương đội trên đường vận chuyển một lô hàng lụa là và dược liệu đi qua thung lũng Thanh Sơn thì bị toán sơn tặc khét tiếng phục kích.

Nguyên chủ vốn yếu ớt, ngay phát súng mở màn đã bị một mũi tên lạc bắn trúng ngực, ngã gục tại chỗ và trút hơi thở cuối cùng trước khi Giang Hạ hiện đại nhập vào.

Xuyên không rồi! Nhưng tại sao lại là một khởi đầu thảm hại và tuyệt vọng đến mức này?

“Đại ca, đám người của tiểu thương chết sạch rồi, không một ai sống sót!” Một tên tiểu lâu la chạy đến báo cáo với tên râu xồm.
“Tốt! Thu dọn chiến trường nhanh lên, đem hết xe hàng và ngựa về trại. Gặp cái xác nào thì bồi thêm một đao, tuyệt đối không để lại hậu họa.” Tên râu xồm lạnh lùng hạ lệnh.

Nghe thấy hai từ bồi đao, da đầu Giang Hạ tê dại. Hắn đang nằm giữa một đống xác chết, máu của những người đồng hành phe phẩy nhuộm đỏ cả y phục.

Vết thương do mũi tên trước ngực tuy không còn chảy máu nhiều nhưng mỗi nhịp thở đều mang lại cơn đau xé gan xé thịt. Nếu bây giờ hắn cử động, chắc chắn sẽ bị phát hiện và băm thành trăm mảnh, nếu nằm im, đám sơn tặc đi kiểm tra cũng sẽ đâm chết hắn.

Đường nào cũng là chết!

Cố nén cơn ho hoảng loạn, Giang Hạ nhắm chặt mắt, bất động như một cái xác thực sự. Hắn nghe thấy tiếng bước chân dẫm lên cỏ khô, tiếng lột đồ trang sức từ các thi thể ngày một gần hơn.

“Mẹ kiếp, toàn một lũ nghèo kiết xác, chẳng có mấy đồng bạc vụn.” Một giọng nói khàn khàn, bực dọc vang lên ngay bên cạnh Giang Hạ.

Đó là một tên sơn tặc gầy gò, tay lăm lăm một thanh mã tấu rỉ sét, hắn thô bạo lật xác của tên phu xe đè trên chân Giang Hạ ra.

Ánh mắt tên sơn tặc lướt qua lồng ngực phập phồng rất khẽ của Giang Hạ. Hắn khựng lại, nở một nụ cười tàn nhẫn: “À, vẫn còn một con chuột nhắt giả chết này.”

Tên sơn tặc giơ cao thanh mã tấu, nhắm thẳng vào cổ họng Giang Hạ mà chọc xuống.
Khoảnh khắc lưỡi đao lạnh ngắt phản chiếu ánh mặt trời yếu ớt chiếu thẳng vào mắt, một luồng dưỡng khí vô hình bỗng bùng nổ trong cơ thể Giang Hạ.

Bản năng sinh tồn của một con người bị dồn vào đường cùng lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi.

Không thể chờ chết!

Giang Hạ mở trừng mắt, tay phải hắn vớ chặt lấy một mũi tên gãy nằm vương vãi trên vũng máu bên cạnh. Thân hình hắn rướn mạnh lên, bất chấp mã tấu của tên sơn tặc đang lao xuống.

Hắn né người sang một bên, để lưỡi đao sượt qua vai, đồng thời dùng toàn bộ sức bình sinh, đâm mạnh mũi tên gãy vào thẳng yết hầu của tên sơn tặc gầy gò.

Phập!

Mũi tên tre sắc nhọn cắm ngập vào cổ họng tên sơn tặc. Máu tươi nóng hổi như suối phun trào, bắn thẳng vào khuôn mặt tái mét của Giang Hạ.

Tên sơn tặc trợn tròn mắt, hai tay buông lỏng mã tấu, cố ôm lấy cổ họng đang phát ra những tiếng ọc... ọc... đầy bong bóng máu.

Hắn ngã quỵ xuống bên cạnh Giang Hạ, co giật vài cái rồi hoàn toàn mất đi tiêu cự.

Ngay trong khoảnh khắc đó, một âm thanh điện tử cơ khí, lạnh lùng đột ngột vang lên vang vọng ngay trong tâm trí hắn.

[Ting! Ký chủ tiêu diệt: Sơn tặc lâu la (Cấp 1). Nhận được: 10 Điểm Kinh Nghiệm]

[Ting! Đủ điều kiện kích hoạt. Hệ thống Sát Lục bắt đầu liên kết...]

[10%... 50%... 100%. Liên kết hoàn tất!]

Trước mắt Giang Hạ, một bảng thuộc tính ảo màu xanh lam bán trong suốt hiện ra, lơ lửng giữa không trung.

Ký chủ: Giang Hạ

Đẳng cấp: Lv 1

Kinh nghiệm: 10 / 100

Võ công: Không

Trang bị: Không

Ba lô: [Quà tặng tân thủ * 1]

[Ting! Phát hiện ký chủ đang trong trạng thái trọng thương. Hệ thống tự động tiêu hao Quà tặng tân thủ để chữa trị. Ký chủ có đồng ý?]

“Đồng ý... mau lên…” Giang Hạ nấc nghẹn trong suy nghĩ.

Ngay lập tức, gói quà tân thủ trong ba lô ảo biến mất, một luồng nhiệt lượng ấm áp, cuồn cuộn như dòng suối xuân đột ngột sinh ra từ đan điền, nhanh chóng lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng và tứ chi. Vết đao chém ở vai và vết tên bắn sâu hoắm ở ngực vốn đang rỉ máu bỗng chốc ngứa điên cuồng.

Bằng mắt thường có thể thấy, các tế bào thịt mới đang đan xen, kết vảy và bong ra, để lại làn da lành lặn không một vết sẹo.

[Ting! Mở quà tân thủ thành công. Ký chủ nhận được: Nội công: Quy Nguyên Tâm Pháp (Tự động nhập môn), Võ kỹ: Tật Phong Kiếm Pháp (Tự động nhập môn), Vũ khí: Thanh Phong Kiếm.]

Một dòng thông tin về cách vận khí của Quy Nguyên Tâm Pháp cùng các chiêu thức của Tật Phong Kiếm Pháp lập tức khắc sâu vào não bộ Giang Hạ. Đồng thời, một thanh trường kiếm vỏ đen xuất hiện ngay bên cạnh.

Thế nhưng, Giang Hạ không hề có cảm giác phấn khích của một kẻ vừa có được sức mạnh hay hệ thống.

Hắn nhìn gã sơn tặc đang nằm co giật bên cạnh, nhìn vũng máu loang lổ bốc mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Đôi bàn tay hắn run rẩy dữ dội, các ngón tay co quắp lại không thể duỗi thẳng.

Hắn vừa giết người.

Một mạng người, một cơ thể vừa rồi còn đứng trước mặt hắn, giờ đã biến thành một cái xác lạnh ngắt. Sự kinh hoàng, tội lỗi và cảm giác bài xích dữ dội từ tư duy của một người sống trong thế giới hòa bình hai mươi mấy năm trời ập đến như bão táp.

Lồng ngực Giang Hạ nghẹn ứ, hắn lật người sang một bên, chống tay xuống đất và nôn thốc nôn tháo. Hắn nôn ra toàn dịch dạ dày chua chát, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

“Này! Mã Phí, ngươi làm cái quái gì mà lâu thế? Có cái xác cũng lột không xong à?”

Tiếng gọi thô lỗ từ phía xa vọng lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Giang Hạ. Hắn giật nảy mình, ngẩng đầu lên, cách đó khoảng hai mươi mét, hai tên sơn tặc khác đang lững thững đi về phía này.

Nỗi sợ hãi cái chết lập tức đè bẹp cảm giác tội lỗi. Giang Hạ thừa biết, nếu bây giờ hắn ở lại đấu với hai tên kia, tiếng động sẽ làm kinh động đến cả mấy chục tên sơn tặc cùng gã thủ lĩnh râu xồm hung tợn ngoài kia.

Lúc đó, có mười cái hệ thống cũng không cứu nổi hắn.

“Phải chạy... phải sống sót rời khỏi đây đã!”

Giang Hạ cắn chặt răng đến bật máu, ép bản thân phải giữ tỉnh táo. Hắn vội vàng vớ lấy thanh Thanh Phong Kiếm vừa xuất hiện dưới đất, lợi dụng lúc hai tên sơn tặc kia chưa nhìn rõ tình hình do bị các cỗ xe ngựa che khuất, hắn lập tức khom lưng, lao đầu vào bụi rậm rậm rạp bên cạnh thung lũng.

“Mẹ kiếp! Mã Phí chết rồi! Còn một con chuột lọt lưới!”

Phía sau vang lên tiếng tri hô đầy giận dữ của tên sơn tặc khi phát hiện ra xác đồng bọn. Ngay sau đó là tiếng bước chân huỳnh huỵch và tiếng cành cây gãy đổ dồn dập đuổi theo.
Giang Hạ không dám quay đầu lại.

Hắn cắm đầu chạy thục mạng vào sâu trong khu rừng rậm của Thanh Sơn, may mắn thay, sau khi nhận được Quy Nguyên Tâm Pháp, một luồng nội khí ấm áp đang không ngừng luân chuyển trong cơ thể hắn, khiến đôi chân hắn trở nên nhẹ nhàng và bền bỉ hơn người thường rất nhiều.

Mỗi bước dẫm lên thân cây, mỏm đá đều giúp hắn vọt đi một khoảng xa.
Cành cây gai góc cào rách y phục, quẹt vào mặt đau rát, nhưng Giang Hạ không dám dừng lại dù chỉ một giây. Tiếng la hét đuổi giết của đám sơn tặc phía sau cứ thế nhỏ dần, rồi mất hút sau những tán cây rậm rạp.

Chạy liên tục gần một canh giờ, cho đến khi chân rã rời và hơi thở nóng rực như lửa đốt trong cuống họng, Giang Hạ mới kiệt sức ngã gục dưới một hốc cây lớn. Hắn ôm chặt lấy thanh kiếm trong ngực, lưng tựa vào gốc cây già, mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không tối tăm của khu rừng, tim vẫn đập loạn nhịp vì nỗi ám ảnh kinh hoàng của trận chiến sinh tử vừa rồi.
 
“Chuyện này rốt cuộc là sao…?”

Giang Hạ dựa lưng vào gốc cây cổ thụ, thở hổn hển, máu khô dính trên mặt, trên tay và y phục khiến hắn ghê tởm đến run người. Hắn vừa giết một người, một mạng người thật sự.

Hắn ôm đầu, lẩm bẩm trong tuyệt vọng.

“Xuyên không… thật sự là xuyên không rồi. Tại sao lại là ta? Tại sao lại là cái thế giới giết chóc này?”

Sau vài phút hoảng loạn, Giang Hạ hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Hắn nhớ lại giọng nói điện tử lạnh lùng trước đó, liền thử gọi trong lòng.

“Hệ thống!”

Không có tiếng đáp.

“Hệ thống Sát Lục! Bảng thông tin!”

Vẫn im lặng.

Giang Hạ cau mày, lớn tiếng hơn trong ý niệm: “Bảng thuộc tính! Mở ra!”

Vù!

Một bảng sáng xanh lam hiện ra trước mắt hắn, lơ lửng giữa không trung, chỉ mình hắn nhìn thấy.

Ký chủ: Giang Hạ

Đẳng cấp: Lv 1

Kinh nghiệm: 10 / 100

Võ công: Quy Nguyên Tâm Pháp (Nhập môn), Tật Phong Kiếm Pháp (Nhập môn)

Trang bị: Thanh Phong Kiếm

Ba lô: Không

Điểm Sát Lục: 0

Giang Hạ chăm chú nhìn từng dòng chữ, hắn thử dùng ý niệm chạm vào từng phần. Khi ý niệm chạm vào Quy Nguyên Tâm Pháp, một dòng giải thích hiện ra.

Quy Nguyên Tâm Pháp: Công pháp nội công cơ bản, có thể tự động vận hành, chậm rãi tăng cường nội lực và khôi phục thương thế.

Hiện tại: Nhập môn (1/3)

Tật Phong Kiếm Pháp: Kiếm pháp nhanh nhẹn, nhấn mạnh vào tốc độ và sự linh hoạt. Gồm 3 chiêu thức cơ bản.

Hiện tại: Nhập môn (Có thể thi triển thức đầu tiên: Phong Khởi Thanh Bình)

Giang Hạ nhìn chăm chú vào dòng chữ Có thể thi triển thức đầu tiên: Phong Khởi Thanh Bình. Một cảm giác rất lạ kỳ chạy dọc sống lưng hắn, đầu óc hắn tự động hiện lên hình ảnh một thanh kiếm vạch ra đường vòng cung thần tốc, cách nghiêng người, cách dồn lực vào mũi chân để đạt tốc độ tối đa.

Mọi thứ chân thực đến mức như thể hắn đã đứng dưới mưa gió luyện tập chiêu thức này hàng ngàn lần, chứ không phải là một tên trói gà không chặt.

Hắn thử đưa mắt xuống dòng cuối cùng.

Điểm Sát Lục: 0.

Khi ý niệm chạm vào, hệ thống liền hiện ra dòng chú thích ngắn gọn.

Điểm Sát Lục: Nhận được khi tự tay kết liễu những kẻ có danh tiếng hoặc tu vi cao trên giang hồ, có thể dùng để nâng cấp độ võ công hoặc đổi vật phẩm đặc biệt.

“Nâng cấp võ công... đổi vật phẩm…” Giang Hạ thì thào, cổ họng khô khốc.

Hắn liếc nhìn thanh Thanh Phong Kiếm đang nằm im lìm bên cạnh, chuôi kiếm thô ráp, lưỡi kiếm sáng loáng lạnh lùng. Cái bảng thông tin này, cùng với thanh kiếm này, chính là thứ duy nhất bảo đảm mạng sống của hắn ở cái nơi quỷ quái này.

“Giết người lên cấp…” Hắn tự giễu một tiếng, nụ cười méo mó cay đắng.

Đêm sâu như mực, tiếng gió rít qua những tán lá rậm rạp của đại ngàn Thanh Sơn tựa như tiếng hú hét của quỷ ma. Cái lạnh thấu xương của sương đêm vùng biên thùy tràn vào hốc cây cổ thụ, khiến Giang Hạ bất giác rùng mình, hai tay siết chặt lấy bả vai để tìm chút hơi ấm ít ỏi.

Hắn ngồi im lặng trong bóng tối, lỗ tai dỏng lên nghe ngóng từng động tĩnh nhỏ nhất từ bên ngoài. Dù tinh thần đã mệt mỏi đến cực hạn sau một ngày trải qua ranh giới sinh tử, nhưng nỗi sợ hãi và luồng nội lực yếu ớt từ Quy Nguyên Tâm Pháp vẫn ép hắn phải giữ sự tỉnh táo tối đa.

Luồng khí lưu ấm áp kia cứ mỗi một vòng tuần hoàn qua kinh mạch lại làm dịu đi cảm giác đau nhức trên cơ thể, giúp cơ bắp của hắn dần khôi phục lại chút sức lực.

Rào… rào…

Tiếng mưa đêm bất chợt trút xuống đại ngàn Thanh Sơn, hòa cùng tiếng gió rít tạo thành một chuỗi âm thanh hỗn loạn. Cơn mưa rừng buốt giá gột rửa bớt mùi máu tanh trên y phục Giang Hạ, nhưng lại khiến những vết thương vừa khép miệng của hắn nhức nhối trở lại.

Hắn rùng mình, định điều động chút nội lực yếu ớt để sưởi ấm cơ thể thì đột nhiên, một luồng tử khí nồng nặc từ phía sau ập đến.

Xoẹt! Phập!

Một mũi tên xé gió lao tới, găm thẳng vào bả vai trái của Giang Hạ. Lực bắn cực mạnh khiến thân hình hắn mất đà, ngã nhào ra khỏi hốc cây, lăn mấy vòng trên nền đất bùn nhão nhoét.

“Hự…”

Giang Hạ đau đớn rên rỉ, thanh Thanh Phong Kiếm suýt nữa thì tuột khỏi tay. Hắn hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân, cơn mưa lớn đã che giấu mọi động tĩnh của kẻ thù.

Hắn cắn răng chửi thề trong bụng: "Mẹ kiếp, nhanh như vậy đã đuổi tới rồi sao?!"

“Haha! Tìm thấy con chuột nhắt này rồi! Lũ ngu kia cứ đòi đi hướng đông, lão tử biết ngay thằng nhãi này trốn ở chỗ rậm rạp này mà!”

Từ trong màn mưa mờ mịt, ba bóng người cao lớn sải bước lao ra. Kẻ đi đầu là một tên hán tử mặc giáp da, tay cầm trường cung, hai tên bên cạnh lăm lăm đại đao, ánh mắt nhìn Giang Hạ như nhìn một con mồi đã nằm gọn trong lồng.

“Khốn kiếp…” Giang Hạ nghiến răng, máu tươi ứa ra nơi khóe miệng.

Hắn chịu đựng cơn đau xé thịt ở bả vai, cố dùng kiếm chống đất gượng dậy. Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, hắn xoay người, dồn hết chút nội lực Quy Nguyên Tâm Pháp vào đôi chân, điên cuồng lao vào bụi rậm phía trước.

Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất: “Chạy! Phải chạy tiếp! Chỉ cần vào sâu hơn nữa, bọn chúng sẽ mất dấu!”

“Muốn chạy? Đứng lại cho lão tử!” Tên cung thủ gầm lên.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Tiếng dây cung rung lên bần bật giữa màn mưa. Giang Hạ dù cố sức nghiêng người né tránh theo bản năng, nhưng một kẻ tay trói gà không chặt như hắn làm sao nhanh bằng tiễn pháp của những tên sơn tặc lão luyện.

Phập!

Mũi tên thứ hai cắm phập vào bắp chân phải, Giang Hạ loạng choạng, ngã sụp xuống. Hắn gầm lên một tiếng đầy bất lực: “Chân của ta... Đáng chết!”

Máu nóng từ chân tuôn ra, nhưng nhanh chóng bị dòng nước mưa lạnh ngắt cuốn đi.

Phập!

Lại một mũi tên nữa xuyên qua hông.

Nỗi đau đớn tột cùng từ ba vết thương liên tiếp ập vào đại não, khiến tầm nhìn của Giang Hạ nhòe đi. Luồng nội khí của Quy Nguyên Tâm Pháp điên cuồng vận chuyển, cố gắng vá víu những tổn hại bên trong, nhưng tốc độ hồi phục lúc này hoàn toàn không thể đuổi kịp tốc độ tàn phá của những mũi tên.

Hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng, bấu víu vào từng gốc cây, lảo đảo bỏ trốn trong rừng sâu. Cành cây, gai nhọn cào rách da thịt, máu tươi nhuộm đỏ một vùng bùn đất dưới chân, phía sau, tiếng cười khẩy tàn nhẫn của đám sơn tặc và tiếng bước chân huỳnh huỵch ngày càng kéo lại gần.

“Đại ca, thằng nhãi này dai sức thật đấy, trúng ba tên của ngươi mà vẫn chạy được!” Một tên lâu la cười lớn.

“Nó sắp kiệt sức rồi, bắt sống nó về cho thủ lĩnh băm vằm, trả thù cho Mã Phí!” Tên cung thủ lạnh lùng đáp, tiếp tục giương cung.

Giang Hạ thở dốc, lồng ngực như có lửa thiêu, mỗi hơi thở đều mang theo vị ngọt đắng của máu. Trước mặt hắn, lối đi bỗng nhiên mất hút, thay vào đó là một vách đá thẳng đứng, bên dưới là dòng sông gầm thét dữ dội giữa đêm mưa.

Đường cùng rồi.

Giang Hạ quay lưng về phía vách đá, một tay ôm lấy vết thương trước hông, một tay dùng Thanh Phong Kiếm chống xuống đất để giữ cho thân hình không ngã xuống. Ba mũi tên vẫn cắm sâu trên người hắn, máu tươi không ngừng nhỏ giọt xuống huyết vũng dưới chân.

Ba tên sơn tặc thong thả bước tới, vây kín lối thoát duy nhất của hắn. Tên cung thủ hạ cánh cung xuống, nhìn Giang Hạ bằng ánh mắt đầy giễu cợt: “Chạy đi? Sao không chạy nữa đi? Thằng ranh con, dám giết người của Thanh Sơn Trại ta, hôm nay lão tử sẽ lột da nấu cao ngươi!”

Giang Hạ nhìn thanh đại đao sáng loáng của bọn chúng, nhìn vết máu đỏ thẫm trên lưỡi đao. Trong đầu hắn, ký ức về thế giới hiện đại bình yên chợt hiện về, rồi lại nhanh chóng bị thay thế bằng cảnh tượng Thúc thúc bị chém đứt cánh tay, cảnh tượng bản thân mình kiệt sức chết trên bàn làm việc ở kiếp trước.

Kiếp trước ta đã chết một cách hèn mọn như vậy.

Kiếp này ta khó khăn lắm mới sống lại, tại sao lại phải chết ở cái nơi quỷ quái này?

Tại sao kẻ mạnh thì được quyền chém giết, còn kẻ yếu chỉ có thể làm cá trên thớt?

Một luồng phẫn nộ, bất cam và oán hận tột cùng từ sâu trong linh hồn Giang Hạ bùng nổ. Đôi mắt hắn từ hoang mang, sợ hãi bỗng chốc dâng lên những tia máu đỏ rực, long lên sòng sọc đầy điên cuồng.

“Ta tuyệt đối không thể chết!!!”
 
Giang Hạ gầm lên một tiếng xé lòng, giọng nói khàn đặc, thê lương vang vọng cả núi rừng, lấn át cả tiếng sấm rền. Nỗi đau thể xác bị luồng hung tính lấn át hoàn toàn.

“Lũ khốn kiếp các ngươi... muốn mạng của ta? Bước qua đây mà lấy!” Giang Hạ cười gằn, giọng nói run rẩy nhưng sặc sụa mùi điên cuồng.

Hắn thô bạo dùng tay nắm chặt lấy mũi tên ở hông, gầm lên một tiếng rồi tự tay giật phắt nó ra, đem theo một mảng thịt và máu tươi bắn tung tóe. Hành động tự tàn tàn nhẫn ấy khiến ba tên sơn tặc trước mặt cũng phải khựng lại một nhịp, lộ ra vẻ kinh hãi.

“Thằng nhãi này tới đường cùng rồi! Mau giết nó!” Tên cung thủ biến sắc, vội vàng nâng cung.

Nhưng đã muộn.

Giang Hạ hắn dùng chân trái còn lành lặn dậm mạnh xuống đất. Luồng nội lực trong đan điền bỗng chốc cuồn cuộn bốc cháy như ngọn lửa thiêu, dồn thẳng vào lưỡi kiếm vỏ đen.

Tật Phong Kiếm Pháp thức thứ nhất: Phong Khởi Thanh Bình!

Kiếm tuốt ra khỏi vỏ, một đạo kiếm quang lạnh lẽo như ánh chớp xé toạc màn mưa đêm, vạch ra một đường cong bán nguyệt tuyệt mỹ nhưng đầy chết chóc. Tốc độ của đường kiếm nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt, chính xác là hình ảnh mà hắn đã được khắc sâu vào đại não trước đó.

Xoẹt!

Tên cung thủ còn chưa kịp buông dây cung, đường kiếm của Giang Hạ đã lướt qua cổ họng. Một vệt máu mảnh như sợi chỉ xuất hiện, rồi phun trào thành một cơn mưa máu, tên cung thủ trợn tròn mắt, ôm lấy cổ, đổ gục xuống nền đất ẩm ướt.

[Ting! Ký chủ tiêu diệt: Sơn tặc thiện xạ (Cấp 3). Nhận được: 50 Điểm Kinh Nghiệm.]

“Đại ca!” Hai tên sơn tặc còn lại hét lên kinh hoàng, sự hung tợn thường ngày của bọn chúng bỗng chốc bay biến khi đối mặt với Giang Hạ mình đầy mũi tên, mặt mũi đầy máu, giống như một con ác quỷ bò ra từ địa ngục.

“Đến đây! Đến đây giết ta đi!”

Giang Hạ cười điên cuồng, khóe miệng trào máu, tay cầm kiếm run rẩy nhưng ánh mắt thì khóa chặt vào hai kẻ còn lại. Hắn nhổ ra một ngụm máu đặc, gằn từng chữ: “Sơn tặc Thanh Sơn Trại các ngươi... hôm nay đừng hòng có đứa nào sống sót rời khỏi đây!”

Hắn kéo lê cái chân trúng tên, điên cuồng lao thẳng về phía hai thanh đại đao đang bổ xuống.

Keng! Keng!

Hai thanh đại đao bén ngót chém xuống bạt mạng, va chạm mạnh mẽ với lưỡi Thanh Phong Kiếm vang lên những tiếng chát chúa. Giang Hạ dù đang điên cuồng, nhưng thể chất suy kiệt cùng ba vết thương chí mạng khiến đôi tay hắn run rẩy, cơ hồ không thể cầm cự. Luồng nội khí của Quy Nguyên Tâm Pháp vừa sinh ra đã lập tức bị nghiền nát trước những đường đao thô bạo, đầy kinh nghiệm của hai tên sơn tặc lão luyện.

“Thằng ranh! Chết đến nơi còn mạnh miệng!” Một tên sơn tặc gầm lên, vung đao chém ngang hông Giang Hạ.

Giang Hạ cố lách người né tránh, nhưng cái chân trúng tên găm sâu khiến thân hình hắn mất đi sự linh hoạt.

Xoẹt!

Lưỡi đao lạnh ngắt rạch một đường dài trên ngực hắn, máu tươi lại phun trào, hòa lẫn vào màn mưa tầm tã. Lực chém mạnh bạo hất văng Giang Hạ lùi lại mấy bước, gót chân hắn đã chạm sát vào mép vách đá. Bên dưới, dòng sông ngầm chảy xiết cuồn cuộn gầm thét như một con quái thú đang há miệng chờ mồi.

“Haha! Nó hết đường chạy rồi! Kết liễu nó!” Tên sơn tặc còn lại cười sằng sặc, đại đao giơ cao bổ thẳng xuống đầu Giang Hạ.

“Không thể chết hèn mọn như vậy!”

Sự tuyệt vọng đẩy hung tính của Giang Hạ lên tới đỉnh điểm. Hắn không màng đến thanh đại đao đang lao xuống, dồn toàn bộ chút tàn lực còn sót lại vào chân trái, điên cuồng rướn người lao tới như một con thiêu thân, chấp nhận lấy mạng đổi mạng.

Tật Phong Kiếm Pháp thức thứ nhất: Phong Khởi Thanh Bình!

Kiếm quang lại lóe lên giữa màn đêm âm u. Đường kiếm vạch ra một quỹ đạo tàn nhẫn, đâm xuyên qua lồng ngực của tên sơn tặc đang bổ đao xuống.

Phập!

Thanh Phong Kiếm ngập sâu đến chuôi. Tên sơn tặc trợn tròn mắt, máu trào ra cửa miệng, đại đao trên tay hắn lệch đi, sượt qua vai Giang Hạ rồi rơi tuột xuống đất.

[Ting! Ký chủ tiêu diệt: Sơn tặc lão luyện (Cấp 2). Nhận được: 20 Điểm Kinh Nghiệm.]

Thế nhưng, Giang Hạ chưa kịp thở dốc. Thì tên sơn tặc nhìn thấy đồng bọn chết ngay trước mắt thì vừa kinh hãi vừa giận dữ, khuôn mặt bỗng chốc vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Hắn không vung đao nữa, mà dồn toàn lực vào một cú đạp thô bạo, thẳng vào lồng ngực đẫm máu của Giang Hạ.

“Đi chết đi, thằng điên!” Tên sơn tặc gầm rống.

Bầm!

Lực đạp ngàn cân khiến xương ngực Giang Hạ vang lên tiếng rạn nứt giòn giã. Thân hình gầy gò của hắn như một chiếc lá rách trước gió bão, bay thẳng ra ngoài vách đá, rơi tự do xuống vực sâu thăm thẳm.

Gió rít gào bên tai, bóng tối như muốn nuốt chửng lấy hắn, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt. Tay trái Giang Hạ quơ dữ dội trong không trung, bám chặt lấy một mỏm đá nhô ra nơi rìa vách núi.

Khực!

Toàn bộ trọng lượng cơ thể treo lơ lửng trên năm đầu ngón tay trái đang cắm chặt vào đá nhọn. Đau đớn thấu xương truyền đến, da thịt đầu ngón tay rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng theo vách đá, tay phải hắn mềm nhũn, nhưng các ngón tay vẫn siết chặt lấy chuôi Thanh Phong Kiếm, lưỡi kiếm chĩa thẳng xuống dưới đầy bất lực.

Trên đỉnh vách đá, tên sơn tặc cuối cùng chậm rãi thò đầu xuống. Hắn nhìn thấy Giang Hạ đang chật vật bám trụ thì không nhịn được mà nở nụ cười gằn tàn nhẫn, điên cuồng chế giễu: “Mẹ kiếp, mạng lớn thật đấy? Nhưng thì sao chứ? Nhìn cái bộ dạng thảm hại của ngươi xem? Để lão tử tiễn ngươi một đoạn!”

Tên sơn tặc nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ, thong thả giơ chân lên, định dẫm nát những ngón tay trái của Giang Hạ.

“Chết… cũng phải kéo ngươi theo!”

Giang Hạ ngẩng khuôn mặt đầy máu lên, đôi mắt long lên sòng sọc đầy điên cuồng. Hắn không cầu sinh, hắn cầu đồng quy vu tận.

Giữa màn mưa bão, cánh tay phải tưởng chừng như đã tàn phế của hắn đột ngột nâng lên bằng một tốc độ không tưởng. Luồng nội lực cuối cùng bùng nổ, dồn thẳng vào mũi kiếm.

Phập!

Thanh Phong Kiếm bén ngót đâm thẳng từ dưới lên, xuyên qua mu bàn chân của tên sơn tặc, găm chặt chân gã vào nền đất đá ngay mép vực.

“Áaaa!!! Chân của ta!!!” Tên sơn tặc thảm thiết hét lên, cơn đau đột ngột khiến gã mất thăng bằng, cả cơ thể lảo đảo ngã nhào về phía trước.

Giang Hạ nở một nụ cười thê lương, tay trái lập tức buông mỏm đá ra. Hắn dùng cả trọng lượng cơ thể đang rơi xuống để kéo tuột tên sơn tặc theo dốc đá.

Vút!

Hai bóng người cùng gieo mình xuống vách đá dựng đứng, rơi nhanh như chớp vào khoảng không tối tăm.

Tên sơn tặc kinh hoàng gào thét giữa không trung, hai tay quờ quạng điên cuồng trong tuyệt vọng. Ngược lại, Giang Hạ lại vô cùng bình tĩnh, sự điên cuồng trong mắt hắn đã biến thành ý chí sát lục thuần túy.

Hắn xoay người giữa hư không, áp sát vào cơ thể đang hoảng loạn của tên sơn tặc.

“Thanh Sơn Trại… nợ máu phải trả bằng máu!”

Giang Hạ gầm lên, tay phải vung Thanh Phong Kiếm, dùng hết chút sức tàn cuối cùng đâm liên tiếp ba nhát chí mạng vào ngực và cổ họng tên sơn tặc. Máu tươi bắn tung tóe giữa màn mưa, nhuộm đỏ cả gương mặt hắn.

Phập! Phập! Phập!

Tiếng thét của tên sơn tặc nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt mất đi tiêu cự, biến thành một cái xác không hồn ngay trong lúc đang rơi.

[Ting! Ký chủ tiêu diệt: Sơn tặc lão luyện (Cấp 2). Nhận được: 20 Điểm Kinh Nghiệm.]

[Ting! Điểm kinh nghiệm đã đạt giới hạn. Chúc mừng ký chủ thăng lên Cấp 2. Toàn bộ thuộc tính tăng tiến, khôi phục trạng thái!]

Một luồng ánh sáng vàng rực vô hình đột ngột bao bọc lấy Giang Hạ giữa không trung. Các vết thương do tên bắn, đao chém và vết gãy xương ngực trong nháy mắt lành lặn hoàn toàn, nội lực trong đan điền cuồn cuộn dâng trào mạnh mẽ hơn trước gấp bội.

Tùm!!!

Một tiếng động cực lớn vang lên, hai thân ảnh rơi thẳng xuống dòng sông ngầm đang cuồn cuộn gầm thét bên dưới vách đá, nhanh chóng bị dòng nước lũ nuốt chửng vào bóng đêm mịt mù.

Ầm… ầm… ầm…

Tiếng sóng nước gầm thét dữ dội vang vọng khắp không gian tối tăm dưới lòng đất. Dòng sông ngầm hung hãn như một con giao long điên cuồng, quăng quật, kéo lê thân hình Giang Hạ trôi điên cuồng qua những rặng đá ngầm sắc nhọn.

Nhờ có luồng nội lực dồi dào của Quy Nguyên Tâm Pháp và cấp hai vừa được thăng tiến, cơ thể hắn tự động sản sinh ra một màng bảo hộ vô hình. Những cú va đập ngàn cân vào vách đá chỉ khiến hắn đau ê ẩm chứ không còn băm vằm da thịt hắn như trước.

Làn da dưới lớp áo rách nát đã hoàn toàn lành lặn, vết tên bắn khoét sâu ở hông, vết đao chém dài trước ngực, hay cả năm đầu ngón tay trái từng bị đá nhọn cào nát lúc bám vách núi, tất cả đều đã biến mất, để lại một làn da trơn láng không một vết sẹo. Ngay cả lồng ngực bị đạp rạn xương giờ đây cũng hô hấp một cách thông thuận, tràn trề sinh lực.

Thế nhưng, Giang Hạ không hề cảm thấy vui mừng, cũng chẳng có chút ý niệm nào muốn bơi vào bờ.

Hắn buông lơi tứ chi, mặc cho dòng nước lũ cuồn cuộn nhấn chìm rồi lại đẩy cơ thể mình nhô lên mặt nước. Thân thể hắn đã được phục hồi hoàn chỉnh nhờ luồng ánh sáng thăng cấp, nhưng tinh thần của hắn thì đã hoàn toàn đổ vỡ.

Một cơn mệt mỏi trầm trọng, rệu rã từ sâu trong linh hồn bủa vây lấy Giang Hạ. Trận chiến sinh tử nghẹt thở vừa rồi đã vắt kiệt toàn bộ dây thần kinh của một người bình thường sống trong thế giới hòa bình hai mươi mấy năm trời.

Cảm giác điên cuồng, hung tính liều chết lúc đứng trên bờ vực tột cùng giờ đây rút đi, để lại một khoảng trống hoác đầy kinh hoàng trong tâm trí.

Hình ảnh lưỡi kiếm bén ngót xuyên qua yết hầu tên sơn tặc thứ nhất, khoảnh khắc Thanh Phong Kiếm ngập sâu vào ngực tên thứ hai, và cả tiếng thét xé lòng của tên cuối cùng khi bị hắn đâm nát cổ họng giữa không trung, tất cả những thước phim đẫm máu ấy cứ tua đi tua lại trong đại não hắn, rõ mồn một từng chi tiết. Mùi rỉ sắt nồng nặc của máu tươi dường như vẫn còn phảng phất đâu đó nơi cánh mũi, khiến dạ dày hắn thắt lại, ghê tởm vô cùng.

Hắn vừa giết thêm ba người nữa, tổng cộng là bốn mạng người.

“Ta… rốt cuộc đã biến thành cái quái gì thế này?” Giang Hạ khàn giọng thì thào giữa tiếng sóng vỗ, khóe miệng nở một nụ cười tự giễu đầy cay đắng.

Hắn thà bị ép phải tăng ca ba ngày ba đêm ở kiếp trước, còn hơn là phải trải qua cảm giác hai tay nhuốm đầy máu tươi như thế này. Sự mâu thuẫn tột cùng giữa tư duy hiện đại và quy luật cá lớn nuốt cá bé của giang hồ cắn xé tâm trí hắn, khiến đầu óc hắn đau nhức như muốn nổ tung. Bản năng muốn sinh tồn thúc ép hắn giữ lấy mạng sống, nhưng tư duy nhân đạo lại gào thét đòi hắn dừng lại.

Sự kiệt quệ về mặt tinh thần nhanh chóng chuyển hóa thành một cơn buồn ngủ kéo đến như vũ bão. Trọng lượng của mí mắt nặng trĩu như đeo chì, tầm nhìn mờ ảo về những nhũ đá lấp lánh lân tinh trên trần hang động ngầm dần nhòe đi rồi chìm vào bóng tối.

Mặc cho dòng sông ngầm chảy xiết cứ thế cuốn mình trôi về một nơi vô định, Giang Hạ một tay vẫn siết chặt lấy chuôi kiếm theo một thói quen phòng bị vô thức, hai mắt khép chặt.

Giữa tiếng gầm gào âm u đầy cô độc của dòng nước lũ dưới lòng đất, thiếu niên hoàn toàn buông xuôi mọi suy nghĩ, chìm sâu vào một giấc ngủ mê mệt đầy mộng mị, phó mặc số phận cho dòng đời đưa đẩy.
 
Back
Top