CHƯƠNG 1: MẬT MÃ DƯỚI LÒNG ĐẤT
Bốn con người với bốn gánh nặng quá khứ ghim chặt vào tim. Lê Uy Vũ – cựu sĩ quan đặc nhiệm lạnh lùng, sắt đá; Nguyễn Tuệ Anh – nữ nhà khảo cổ kiêm thiên tài ngôn ngữ cổ mang bản án ruồng bỏ của giới học thuật; Trần Quốc Hùng – kẻ lì lợm, am hiểu chất nổ với gánh nặng sinh tử; và Hoàng Lâm – vị bác sĩ độc tố học mang theo nỗi căm hờn bị cưỡng ép vào hành trình tử thần.
Nơi họ đặt chân đến là Cấm Cung — vùng rừng nguyên sinh nằm ngoài mọi bản đồ hiện đại, nơi mà mỗi gốc cây cổ thụ đều phủ một lớp hơi ẩm mụ mị và mù mạt tử khí.
Không khí trong vùng lõi Cấm Cung quánh đặc và oi nồng đến mức thắt ngực, thiếu oxy một cách bất thường. Ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị triệt hạ bên dưới vòm lá kẽn đặc của tầng cây cổ thụ.
"GPS chết ngỏm rồi. La bàn số cũng bị nhiễu sóng liên tục," Hoàng Lâm vừa đi vừa đập đập vào chiếc màn hình thiết bị dò đường, giọng anh run lên vì bất an. "Chúng ta đang ở đúng vị trí 'điểm mù' trên bản đồ vệ tinh. Đi sâu hơn nữa là mất liên lạc hoàn toàn với căn cứ đấy, Uy Vũ!"
"Tiếp tục tiến về phía trước," Uy Vũ đáp, giọng đanh và lạnh như thép. Đôi bốt quân sự của anh bám chắc vào thảm thực vật mục chuộng. Chiếc Colt gắt gao bên hông nẩy nhẹ theo từng nhịp bước.
Đột ngột, toàn bộ tiếng côn trùng kêu rỉ rả trong rừng câm bặt. Một khoảng không im lìm rợn người bao trùm. Ngay sau đó, mây đen từ đâu xé rách vòm trời, trút xuống một trận mưa rào cuồng nộ như hàng ngàn vạt kim sắt đâm nát tàn cây. Mặt đất bị nhão loét thành thứ bùn phù sa đen quánh, bốc lên mùi mục chuộng ngàn năm.
RẮC! RẮC! OÀNH!
Mưa lớn làm thảm tầng mục trôi trượt, kích hoạt một trận sạt lở dữ dội từ đỉnh dốc. Hàng chục mảng đất đá cùng cây gỗ lớn bứt rễ, đổ ập xuống như một trận lũ quét.
"Tránh xa vách đất bên phải ra! NẰM XUỐNG!" Uy Vũ hét lớn, lao tới túm lấy vai Tuệ Anh kéo ghì vào hốc đá lớn.
Ở phía bên kia gờ dốc, Trần Quốc Hùng đi tiên phong dò đường bị mất chân. Mặt đất dưới chân gã sụp lở hoàn toàn. Gã trượt bắn xuống triền dốc mud-slide, tiếng chửi thề bị đè nẹt bởi tiếng đá lở. Trong khoảnh khắc sinh tử, Hùng quờ quạng vung tay, hoảng loạn bám chặt vào một chùm dây leo lớn treo lơ lửng bên vách đá.
Sức nặng của Hùng cùng lực kéo trượt bùn đã giật đứt tung cả "mức rèm" dây leo chằng chịt. Nhựa từ thân dây leo bị xé rách bắn tung túng, chạm vào da tay Hùng làm gã gào lên vì rát buốt — đó là loại dây leo độc cực kỳ nguy hiểm của rừng nhiệt đới.
Tuy nhiên, bức tường dây leo bị kéo sụt xuống đã để lộ ra một bí mật bị chôn vùi.
Đó không phải là một hốc đá tự nhiên. Trước mắt họ là một vòm cổng đá nguyên khối tạc sâu vào lòng núi sa thạch. Cổng đá phủ đầy rêu phong nghìn năm nhưng vẫn hiện rõ các chi tiết đẽo gọt vuông vức, chạm chìm các hoa văn sóng nước biến dạng và hình ảnh chim Lạc cách điệu mang phong cách kiến trúc tiền sử.
Từ bên trong vòm cổng tối om đó, một luồng khí lạnh buốt xộc ra, mang theo mùi vôi vữa cổ và mùi ẩm mốc hàng thiên kỷ, đối lập hoàn toàn với cái nóng oi nồng của rừng mưa bên ngoài.
"Độc thật... Tý nữa thì tôi làm phân bón cho cái rừng này rồi!" Hùng ho sặc sụa, vừa gạt đống bùn đất trên mặt vừa thở dốc, mắt trợn ngược nhìn vòm đá. "Nhưng mà Uy Vũ, Tuệ Anh... lại đây xem cái này mau! Rừng tự nhiên làm quái gì có đá đẽo vuông vức thế này?!"
Tuệ Anh chui ra khỏi hốc đá, bất chấp mưa gió tiến lại gần. Cô chạy ngón tay run rẩy lên bờ tường đá cổ phong, ngỡ ngàng: "Đừng chạm vào nhựa cây đó, Hùng! ... Nhìn lớp rêu này xem. Đây không phải tàn tích tự nhiên. Hoa văn chim Lạc cách điệu này... nó đã ở đây ít nhất một nghìn năm rồi."
Đột nhiên, ánh mắt Tuệ Anh khựng lại ở góc vòm cổng. Nơi đó chạm khắc phù điêu bốn bóng người đang bước vào một ngôi điện, nhưng kỳ lạ thay, chỉ có hai cái bóng được chiếu ghim xuống mặt đất phía sau. Cô chợt thấy sống lưng lạnh ngắt, tự an ủi rằng có thể mảng đá chỗ hai người kia đã bị nứt hỏng theo thời gian.
"Trận sạt lở đã lấp mất đường về cũ rồi, Lâm," Uy Vũ rọi luồng sáng đèn pin chiến thuật cắt ngang màn mưa, chiếu thẳng vào độ sâu hun hút của vòm địa đạo. Giọng anh vang lên đanh thép, thiết lập tính không thể đảo ngược của hành trình: "Bây giờ chúng ta chỉ có một đường: Đi xuống."
Tiến sâu vào lòng địa đạo, cái lạnh u uẩn ngấm dần vào tận xương tủy. Ánh đèn pin chiến thuật của Uy Vũ xé rạch màn đêm tối mịt, chiếu lên những vách đá nhẵn bóng do bàn tay con người đẽo gọt từ ngàn năm trước. Không khí quánh đặc mùi lưu huỳnh và bế khí lâu đời.
Tuệ Anh bước đi như người mộng du, trí tuệ khảo cổ trong cô bùng cháy, đè bẹp sự sợ hãi. "Kiến trúc tế lễ..." Cô thầm thì. "Đây là hành lang dẫn vào đền thờ thuộc tiền triều U Mật!"
Đi sâu thêm năm mươi mét, lòng địa đạo phình rộng ra thành một mật thất hình bát giác đồ sộ. Chính giữa căn phòng là một đài tế bằng đá đen bóng, xung quanh chạm trổ vô số phù điêu hình quái thú rết nhiều chân chầu quanh một biểu tượng tam giác ngược.
Nằm im lìm chính giữa đài tế suốt một thiên kỷ qua là một phiến đá phiến đen (Thạch Bản) to bằng chiếc khiên, mặt đá bóng láng kỳ dị.
Tuệ Anh tiến lại gần, dùng cọ chuyên dụng và khăn mềm cẩn thận lau sạch lớp muội than và bụi thời gian bám trên mặt đá. Bên dưới lớp mùn cổ xưa, một hệ thống ký tự cổ dày đặc cùng vô số đường rãnh ngoằn ngoèo đan xen hiện ra chói mắt — một bản đồ địa hình ngầm vô cùng phức tạp và tinh vi.
"Nó đây rồi..." Tuệ Anh thở dốc, đôi mắt lấp lánh thứ ánh sáng mê dại của tri thức. "Sơ đồ địa đạo ngầm dẫn đến Thành Phố Chết. Nó thực sự tồn tại!"
"Đừng chạm vào nó!" Hoàng Lâm đột ngột cất tiếng cảnh báo, nhưng đã quá muộn.
Trần Quốc Hùng vì quá tò mò và phấn khích đã tì tay ghì mạnh vào phiến đá đen để nhìn rõ hơn các rãnh khắc.
CẮC!
Một tiếng động cơ quan đá nghiền nát vang lên giòn tan từ bên dưới đài tế. Ngay lập tức, cả mật thất chấn động dữ dội!
RẮC! OÀNH!
Trần địa đạo sụp xuống từng mảng lớn, đá hộc rơi vỡ tan tành. Từ những khe nứt mới xé tạc trên vách đá, hàng trăm con rết độc biến dị to bằng cổ tay, thân đen bóng ánh sắc kim khí, khoác trên mình lớp giáp dày bắt đầu trườn bò ra như một binh đoàn tử thần từ cõi âm!
"CHẠY NGAY!" Uy Vũ gầm lên. Anh lập tức rút khẩu Colt nổ súng liên tiếp vào mảng trần đá đang rơi để gạt đè hướng đá sụt, mở đường thoát.
Quốc Hùng nhanh tay chộp lấy phiến đá đen ôm chặt vào ngực. Đúng lúc đó, một mảng đá trần nặng hàng trăm cân đổ ập xuống, đè nát nẹp chân trái của Hoàng Lâm!
"Á..." Lâm gào lên đau đớn, quỵ sụp xuống đống đất đá vụn. Bầy rết độc biến dị đã ngửi thấy mùi máu tươi, gầm rừ bò tới sát lưng anh, giơ những cặp kìm nhọn hoắt đâm móc đầy độc tố!
"Vũ! Lâm bị kẹt rồi!" Tuệ Anh gào lên trong làn khói bụi tàn tích mù mịt.
Uy Vũ không một giây do dự. Anh xoay người, vứt bỏ chiếc balo đựng lương thực dư thừa, lao ngược lại vùng sạt lở. Tay anh nhả đạn đanh gọn, hạ gục những con quái trùng đang giơ kìm sát người Lâm.
"Hùng! Giữ lấy phiến đá! K kéo Lâm lên!" Uy Vũ gầm lớn, hai tay gân guốc luồn xuống nâng mảng đá tảng đang đè lên chân Lâm. Bắp tay anh nổi gân xanh cuồn cuộn dưới sức nặng nghìn cân.
Quốc Hùng cắn răng kẹp tấm bản đồ đá vào nách, lao tới nắm lấy hai tay Hoàng Lâm kéo mạnh ra. RẮC! Lâm thoát được nhưng xương cẳng chân đã bị rạn nứt khiến anh gục đi vì đau đớn. Uy Vũ buông mảng đá xuống tạo nên chấn động gắt gao, vác xốc Lâm lên vai rồi gầm lên với Tuệ Anh: "CHẠY!"
Cả bốn người lao ra khỏi vòm địa đạo đúng lúc toàn bộ cấu trúc cổng đá và lối vào sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi đàn quái trùng cùng mật thất tế lễ vào vĩnh hằng.
Ba ngày sau. Căn cứ dã chiến dựng tạm trong một hang đá khô ráo ở vùng ngoại vi Cấm Cung.
Bên ngoài, mưa rừng vẫn trút xuống rỉ rả. Bên trong, không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng có thể dùng dao cắt ra được. Tuệ Anh và Uy Vũ ngồi bệt dưới nền đất, xung quanh rải rác hàng chục bản thảo thư tịch cổ rách nát. Họ miệt mài đối chiếu từng ký tự trên tấm đá phiến đen với bảng mã cổ ngữ suốt nhiều ngày liền.
"Mười hai ngày rồi! Chúng ta bị giam chân ở cái chốn ma quỷ này mười hai ngày rồi!" Quốc Hùng đập mạnh tay xuống bàn gỗ gấp, gầm lên. Mắt gã đỏ ngầu vì thiếu ngủ và áp lực sinh tồn dồn nén. "Thức ăn sắp hết, thuốc chống độc cũng cạn! Cả thằng Lâm còn chưa đứng vững! Chúng ta đang làm cái quái gì ở đây?! Giải mã một thành phố đã chết để cả đám chết theo nó à?!"
Uy Vũ không ngẩng đầu lên, tay vẫn tỉ mỉ chép lại từng đường nét ký tự: "Cụm từ 'dừng lại' không có trong từ điển của chuyến đi này, Hùng."
"Mày bị điên rồi Vũ!" Hùng sấn tới, nắm lấy cổ áo Uy Vũ. "Mày muốn làm anh hùng hay muốn đưa tất cả vào quan tài?! Nhìn lại quanh đây đi! Chúng ta suýt bỏ mạng dưới cái địa đạo đó!"
"Bỏ tay ra!" Uy Vũ ngước mắt lên. Ánh mắt lạnh băng, sát khí của cựu sĩ quan đặc nhiệm làm Quốc Hùng vô giác giật mình, buông tay lùi lại một bước. "Tôi đã hứa đưa mọi người đến đích và đưa mọi người về. Nhưng trước khi tìm ra tọa độ, không ai được phép quay đầu."
Hoàng Lâm ngồi ở góc hang, chân bó nẹp gỗ gia cố tạm, lặng lẽ nhìn cuộc tranh cãi với ánh mắt mệt mỏi và lo âu tột cùng.
"Tôi... tôi giải được rồi."
Tiếng thì thầm của Tuệ Anh xé tan không khí ngột ngạt. Uy Vũ và Quốc Hùng lập tức dời ánh mắt về phía cô.
Tuệ Anh run rẩy cầm chiếc kính phóng đại đặc chủng. Cô điều chỉnh góc chiếu của chiếc đèn bão, chiếu một chùm sáng tập trung qua một khe hở thấu kính tự nhiên trên bề mặt phiến đá đen.
Kỳ diệu thay! Ánh sáng xuyên qua thạch bản, phản chiếu lên vách đá vôi của hang động một cấu trúc chói lòa: Đó không phải là một bản đồ phẳng thông thường, mà là sơ đồ không gian ba chiều của một vực thẫm hình tam giác ngược nuốt chửng lòng đất — hình dáng thực sự của Thành Phố Chết.
Cùng lúc đó, kim chiếc la bàn quân sự trên tay Uy Vũ đột ngột xoay mòng mòng liên tục rồi gục chết, chỉ thẳng xuống lòng đất hướng Nam. Ngọn lửa đống lửa trại đang cháy phập phồng đột ngột chuyển sang sắc xanh nhạt gợn người. Bên ngoài hang, tiếng côn trùng rêu rao bỗng nhiên im bạt hoàn toàn. Một khoảng trống âm thanh câm nín, đầy đe dọa bao trùm.
"T tọa độ này..." Tuệ Anh nuốt nước bọt, giọng run lên vì dự cảm hãi hùng. "Nó không nằm trên mặt đất. Nó nằm sâu dưới vực thẫm tử khí... nơi ánh sáng mặt trời đã chết cách đây một nghìn năm."
Hoàng Lâm run rẩy co người lại, thì thầm: "Mọi người có nghe thấy không?... Rừng sâu... nó dường như đang thì thầm đuổi chúng ta về."
Quốc Hùng nhìn hình ảnh tam giác ngược phản chiếu trên vách đá, ánh mắt gã biến đổi từ sợ hãi sang một sự kích động điên rồ của kẻ không còn gì để mất. Gã cay đắng nhếch môi: "Đã đi đến tận đây rồi, quay lại thì làm được gì? Chết trong rừng hay đi vào lịch sử... tao chọn làm người mở đường!"
Gã lặng lẽ tiến đến túi đồ, lấy ra hai băng đạn đầy ắp ném bộp xuống trước mặt Uy Vũ. Uy Vũ không nói gì, chỉ gật đầu nhạt. Ở góc bên kia, Hoàng Lâm dù sợ hãi đến tái dại nhưng vẫn lặng lẽ bò lại gần Tuệ Anh, tỉ mỉ kiểm tra và gia cố lại từng mối buộc trên chiếc dây đu bảo hiểm cho cô.
Mâu thuẫn tư tưởng không biến mất hoàn toàn, nhưng trong giây phút đối mặt với vực sâu vô tận, họ hiểu rằng: họ cần nhau để sống sót.
Lê Uy Vũ đứng dậy. Anh gom toàn bộ những bản chép tay dư thừa và bản đồ dã chiến cũ, ném thẳng vào đống lửa. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi mọi vết tích của căn cứ.
Không còn đường lui. Không còn ghi chép dư thừa. Một đi không trở lại.
"Bên dưới đó không có cứu hộ, không có sóng vô tuyến," Uy Vũ cài lại khóa đai chiến thuật, giọng đanh gọn xé tan sự tĩnh lặng rợn người. "Bắt đầu bước xuống, mạng của mỗi người nằm trong tay người bên cạnh."
Không ai nói thêm lời nào.
Đèn pin chiến thuật bật sáng chói lòa. Bốn bóng người đổ dài trên vách đá rồi lặng lẽ bước ra ngoài màn sương độc quánh đặc, tiến về phía vực sâu nơi Thành Phố Chết đang đợi chờ.