Trinh thám MẬT MÃ THÀNH PHỐ CHẾT

No12980

Mỗi câu chuyện là một thế giới
Tác giả
Tham gia
23/7/26
Chủ đề
5
Bài viết
33
Được Like
86
Điểm
18
anh bìa.png

"Mọi truyền thuyết đều bắt đầu bằng một lời nói dối. Mọi nền văn minh đều kết thúc bằng một bí mật."
Khi tấm bản đồ dẫn đến một thành phố đã biến mất từ một nghìn năm trước xuất hiện, bốn con người bước vào cuộc thám hiểm lớn nhất lịch sử. Họ sẽ đối mặt với những sinh vật chưa từng được ghi chép, những quy luật vượt ngoài nhận thức và một sự thật có thể thay đổi toàn bộ lịch sử nhân loại. Nhưng có một quy luật không bao giờ thay đổi...

**Không phải ai bước vào Thành Phố Chết cũng có cơ hội bước ra.
 


Mật Mã Dưới Lòng Đất
CHƯƠNG 1: MẬT MÃ DƯỚI LÒNG ĐẤT
Bốn con người với bốn gánh nặng quá khứ ghim chặt vào tim. Lê Uy Vũ – cựu sĩ quan đặc nhiệm lạnh lùng, sắt đá; Nguyễn Tuệ Anh – nữ nhà khảo cổ kiêm thiên tài ngôn ngữ cổ mang bản án ruồng bỏ của giới học thuật; Trần Quốc Hùng – kẻ lì lợm, am hiểu chất nổ với gánh nặng sinh tử; và Hoàng Lâm – vị bác sĩ độc tố học mang theo nỗi căm hờn bị cưỡng ép vào hành trình tử thần.
Nơi họ đặt chân đến là Cấm Cung — vùng rừng nguyên sinh nằm ngoài mọi bản đồ hiện đại, nơi mà mỗi gốc cây cổ thụ đều phủ một lớp hơi ẩm mụ mị và mù mạt tử khí.
Không khí trong vùng lõi Cấm Cung quánh đặc và oi nồng đến mức thắt ngực, thiếu oxy một cách bất thường. Ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị triệt hạ bên dưới vòm lá kẽn đặc của tầng cây cổ thụ.

"GPS chết ngỏm rồi. La bàn số cũng bị nhiễu sóng liên tục," Hoàng Lâm vừa đi vừa đập đập vào chiếc màn hình thiết bị dò đường, giọng anh run lên vì bất an. "Chúng ta đang ở đúng vị trí 'điểm mù' trên bản đồ vệ tinh. Đi sâu hơn nữa là mất liên lạc hoàn toàn với căn cứ đấy, Uy Vũ!"

"Tiếp tục tiến về phía trước," Uy Vũ đáp, giọng đanh và lạnh như thép. Đôi bốt quân sự của anh bám chắc vào thảm thực vật mục chuộng. Chiếc Colt gắt gao bên hông nẩy nhẹ theo từng nhịp bước.

Đột ngột, toàn bộ tiếng côn trùng kêu rỉ rả trong rừng câm bặt. Một khoảng không im lìm rợn người bao trùm. Ngay sau đó, mây đen từ đâu xé rách vòm trời, trút xuống một trận mưa rào cuồng nộ như hàng ngàn vạt kim sắt đâm nát tàn cây. Mặt đất bị nhão loét thành thứ bùn phù sa đen quánh, bốc lên mùi mục chuộng ngàn năm.

RẮC! RẮC! OÀNH!

Mưa lớn làm thảm tầng mục trôi trượt, kích hoạt một trận sạt lở dữ dội từ đỉnh dốc. Hàng chục mảng đất đá cùng cây gỗ lớn bứt rễ, đổ ập xuống như một trận lũ quét.

"Tránh xa vách đất bên phải ra! NẰM XUỐNG!" Uy Vũ hét lớn, lao tới túm lấy vai Tuệ Anh kéo ghì vào hốc đá lớn.

Ở phía bên kia gờ dốc, Trần Quốc Hùng đi tiên phong dò đường bị mất chân. Mặt đất dưới chân gã sụp lở hoàn toàn. Gã trượt bắn xuống triền dốc mud-slide, tiếng chửi thề bị đè nẹt bởi tiếng đá lở. Trong khoảnh khắc sinh tử, Hùng quờ quạng vung tay, hoảng loạn bám chặt vào một chùm dây leo lớn treo lơ lửng bên vách đá.

Sức nặng của Hùng cùng lực kéo trượt bùn đã giật đứt tung cả "mức rèm" dây leo chằng chịt. Nhựa từ thân dây leo bị xé rách bắn tung túng, chạm vào da tay Hùng làm gã gào lên vì rát buốt — đó là loại dây leo độc cực kỳ nguy hiểm của rừng nhiệt đới.

Tuy nhiên, bức tường dây leo bị kéo sụt xuống đã để lộ ra một bí mật bị chôn vùi.

Đó không phải là một hốc đá tự nhiên. Trước mắt họ là một vòm cổng đá nguyên khối tạc sâu vào lòng núi sa thạch. Cổng đá phủ đầy rêu phong nghìn năm nhưng vẫn hiện rõ các chi tiết đẽo gọt vuông vức, chạm chìm các hoa văn sóng nước biến dạng và hình ảnh chim Lạc cách điệu mang phong cách kiến trúc tiền sử.

Từ bên trong vòm cổng tối om đó, một luồng khí lạnh buốt xộc ra, mang theo mùi vôi vữa cổ và mùi ẩm mốc hàng thiên kỷ, đối lập hoàn toàn với cái nóng oi nồng của rừng mưa bên ngoài.

"Độc thật... Tý nữa thì tôi làm phân bón cho cái rừng này rồi!" Hùng ho sặc sụa, vừa gạt đống bùn đất trên mặt vừa thở dốc, mắt trợn ngược nhìn vòm đá. "Nhưng mà Uy Vũ, Tuệ Anh... lại đây xem cái này mau! Rừng tự nhiên làm quái gì có đá đẽo vuông vức thế này?!"

Tuệ Anh chui ra khỏi hốc đá, bất chấp mưa gió tiến lại gần. Cô chạy ngón tay run rẩy lên bờ tường đá cổ phong, ngỡ ngàng: "Đừng chạm vào nhựa cây đó, Hùng! ... Nhìn lớp rêu này xem. Đây không phải tàn tích tự nhiên. Hoa văn chim Lạc cách điệu này... nó đã ở đây ít nhất một nghìn năm rồi."

Đột nhiên, ánh mắt Tuệ Anh khựng lại ở góc vòm cổng. Nơi đó chạm khắc phù điêu bốn bóng người đang bước vào một ngôi điện, nhưng kỳ lạ thay, chỉ có hai cái bóng được chiếu ghim xuống mặt đất phía sau. Cô chợt thấy sống lưng lạnh ngắt, tự an ủi rằng có thể mảng đá chỗ hai người kia đã bị nứt hỏng theo thời gian.

"Trận sạt lở đã lấp mất đường về cũ rồi, Lâm," Uy Vũ rọi luồng sáng đèn pin chiến thuật cắt ngang màn mưa, chiếu thẳng vào độ sâu hun hút của vòm địa đạo. Giọng anh vang lên đanh thép, thiết lập tính không thể đảo ngược của hành trình: "Bây giờ chúng ta chỉ có một đường: Đi xuống."
Tiến sâu vào lòng địa đạo, cái lạnh u uẩn ngấm dần vào tận xương tủy. Ánh đèn pin chiến thuật của Uy Vũ xé rạch màn đêm tối mịt, chiếu lên những vách đá nhẵn bóng do bàn tay con người đẽo gọt từ ngàn năm trước. Không khí quánh đặc mùi lưu huỳnh và bế khí lâu đời.

Tuệ Anh bước đi như người mộng du, trí tuệ khảo cổ trong cô bùng cháy, đè bẹp sự sợ hãi. "Kiến trúc tế lễ..." Cô thầm thì. "Đây là hành lang dẫn vào đền thờ thuộc tiền triều U Mật!"

Đi sâu thêm năm mươi mét, lòng địa đạo phình rộng ra thành một mật thất hình bát giác đồ sộ. Chính giữa căn phòng là một đài tế bằng đá đen bóng, xung quanh chạm trổ vô số phù điêu hình quái thú rết nhiều chân chầu quanh một biểu tượng tam giác ngược.

Nằm im lìm chính giữa đài tế suốt một thiên kỷ qua là một phiến đá phiến đen (Thạch Bản) to bằng chiếc khiên, mặt đá bóng láng kỳ dị.

Tuệ Anh tiến lại gần, dùng cọ chuyên dụng và khăn mềm cẩn thận lau sạch lớp muội than và bụi thời gian bám trên mặt đá. Bên dưới lớp mùn cổ xưa, một hệ thống ký tự cổ dày đặc cùng vô số đường rãnh ngoằn ngoèo đan xen hiện ra chói mắt — một bản đồ địa hình ngầm vô cùng phức tạp và tinh vi.

"Nó đây rồi..." Tuệ Anh thở dốc, đôi mắt lấp lánh thứ ánh sáng mê dại của tri thức. "Sơ đồ địa đạo ngầm dẫn đến Thành Phố Chết. Nó thực sự tồn tại!"

"Đừng chạm vào nó!" Hoàng Lâm đột ngột cất tiếng cảnh báo, nhưng đã quá muộn.

Trần Quốc Hùng vì quá tò mò và phấn khích đã tì tay ghì mạnh vào phiến đá đen để nhìn rõ hơn các rãnh khắc.

CẮC!

Một tiếng động cơ quan đá nghiền nát vang lên giòn tan từ bên dưới đài tế. Ngay lập tức, cả mật thất chấn động dữ dội!

RẮC! OÀNH!

Trần địa đạo sụp xuống từng mảng lớn, đá hộc rơi vỡ tan tành. Từ những khe nứt mới xé tạc trên vách đá, hàng trăm con rết độc biến dị to bằng cổ tay, thân đen bóng ánh sắc kim khí, khoác trên mình lớp giáp dày bắt đầu trườn bò ra như một binh đoàn tử thần từ cõi âm!

"CHẠY NGAY!" Uy Vũ gầm lên. Anh lập tức rút khẩu Colt nổ súng liên tiếp vào mảng trần đá đang rơi để gạt đè hướng đá sụt, mở đường thoát.

Quốc Hùng nhanh tay chộp lấy phiến đá đen ôm chặt vào ngực. Đúng lúc đó, một mảng đá trần nặng hàng trăm cân đổ ập xuống, đè nát nẹp chân trái của Hoàng Lâm!

"Á..." Lâm gào lên đau đớn, quỵ sụp xuống đống đất đá vụn. Bầy rết độc biến dị đã ngửi thấy mùi máu tươi, gầm rừ bò tới sát lưng anh, giơ những cặp kìm nhọn hoắt đâm móc đầy độc tố!

"Vũ! Lâm bị kẹt rồi!" Tuệ Anh gào lên trong làn khói bụi tàn tích mù mịt.

Uy Vũ không một giây do dự. Anh xoay người, vứt bỏ chiếc balo đựng lương thực dư thừa, lao ngược lại vùng sạt lở. Tay anh nhả đạn đanh gọn, hạ gục những con quái trùng đang giơ kìm sát người Lâm.

"Hùng! Giữ lấy phiến đá! K kéo Lâm lên!" Uy Vũ gầm lớn, hai tay gân guốc luồn xuống nâng mảng đá tảng đang đè lên chân Lâm. Bắp tay anh nổi gân xanh cuồn cuộn dưới sức nặng nghìn cân.

Quốc Hùng cắn răng kẹp tấm bản đồ đá vào nách, lao tới nắm lấy hai tay Hoàng Lâm kéo mạnh ra. RẮC! Lâm thoát được nhưng xương cẳng chân đã bị rạn nứt khiến anh gục đi vì đau đớn. Uy Vũ buông mảng đá xuống tạo nên chấn động gắt gao, vác xốc Lâm lên vai rồi gầm lên với Tuệ Anh: "CHẠY!"

Cả bốn người lao ra khỏi vòm địa đạo đúng lúc toàn bộ cấu trúc cổng đá và lối vào sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi đàn quái trùng cùng mật thất tế lễ vào vĩnh hằng.

Ba ngày sau. Căn cứ dã chiến dựng tạm trong một hang đá khô ráo ở vùng ngoại vi Cấm Cung.

Bên ngoài, mưa rừng vẫn trút xuống rỉ rả. Bên trong, không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng có thể dùng dao cắt ra được. Tuệ Anh và Uy Vũ ngồi bệt dưới nền đất, xung quanh rải rác hàng chục bản thảo thư tịch cổ rách nát. Họ miệt mài đối chiếu từng ký tự trên tấm đá phiến đen với bảng mã cổ ngữ suốt nhiều ngày liền.

"Mười hai ngày rồi! Chúng ta bị giam chân ở cái chốn ma quỷ này mười hai ngày rồi!" Quốc Hùng đập mạnh tay xuống bàn gỗ gấp, gầm lên. Mắt gã đỏ ngầu vì thiếu ngủ và áp lực sinh tồn dồn nén. "Thức ăn sắp hết, thuốc chống độc cũng cạn! Cả thằng Lâm còn chưa đứng vững! Chúng ta đang làm cái quái gì ở đây?! Giải mã một thành phố đã chết để cả đám chết theo nó à?!"

Uy Vũ không ngẩng đầu lên, tay vẫn tỉ mỉ chép lại từng đường nét ký tự: "Cụm từ 'dừng lại' không có trong từ điển của chuyến đi này, Hùng."

"Mày bị điên rồi Vũ!" Hùng sấn tới, nắm lấy cổ áo Uy Vũ. "Mày muốn làm anh hùng hay muốn đưa tất cả vào quan tài?! Nhìn lại quanh đây đi! Chúng ta suýt bỏ mạng dưới cái địa đạo đó!"

"Bỏ tay ra!" Uy Vũ ngước mắt lên. Ánh mắt lạnh băng, sát khí của cựu sĩ quan đặc nhiệm làm Quốc Hùng vô giác giật mình, buông tay lùi lại một bước. "Tôi đã hứa đưa mọi người đến đích và đưa mọi người về. Nhưng trước khi tìm ra tọa độ, không ai được phép quay đầu."

Hoàng Lâm ngồi ở góc hang, chân bó nẹp gỗ gia cố tạm, lặng lẽ nhìn cuộc tranh cãi với ánh mắt mệt mỏi và lo âu tột cùng.
"Tôi... tôi giải được rồi."

Tiếng thì thầm của Tuệ Anh xé tan không khí ngột ngạt. Uy Vũ và Quốc Hùng lập tức dời ánh mắt về phía cô.

Tuệ Anh run rẩy cầm chiếc kính phóng đại đặc chủng. Cô điều chỉnh góc chiếu của chiếc đèn bão, chiếu một chùm sáng tập trung qua một khe hở thấu kính tự nhiên trên bề mặt phiến đá đen.

Kỳ diệu thay! Ánh sáng xuyên qua thạch bản, phản chiếu lên vách đá vôi của hang động một cấu trúc chói lòa: Đó không phải là một bản đồ phẳng thông thường, mà là sơ đồ không gian ba chiều của một vực thẫm hình tam giác ngược nuốt chửng lòng đất — hình dáng thực sự của Thành Phố Chết.

Cùng lúc đó, kim chiếc la bàn quân sự trên tay Uy Vũ đột ngột xoay mòng mòng liên tục rồi gục chết, chỉ thẳng xuống lòng đất hướng Nam. Ngọn lửa đống lửa trại đang cháy phập phồng đột ngột chuyển sang sắc xanh nhạt gợn người. Bên ngoài hang, tiếng côn trùng rêu rao bỗng nhiên im bạt hoàn toàn. Một khoảng trống âm thanh câm nín, đầy đe dọa bao trùm.

"T tọa độ này..." Tuệ Anh nuốt nước bọt, giọng run lên vì dự cảm hãi hùng. "Nó không nằm trên mặt đất. Nó nằm sâu dưới vực thẫm tử khí... nơi ánh sáng mặt trời đã chết cách đây một nghìn năm."

Hoàng Lâm run rẩy co người lại, thì thầm: "Mọi người có nghe thấy không?... Rừng sâu... nó dường như đang thì thầm đuổi chúng ta về."

Quốc Hùng nhìn hình ảnh tam giác ngược phản chiếu trên vách đá, ánh mắt gã biến đổi từ sợ hãi sang một sự kích động điên rồ của kẻ không còn gì để mất. Gã cay đắng nhếch môi: "Đã đi đến tận đây rồi, quay lại thì làm được gì? Chết trong rừng hay đi vào lịch sử... tao chọn làm người mở đường!"

Gã lặng lẽ tiến đến túi đồ, lấy ra hai băng đạn đầy ắp ném bộp xuống trước mặt Uy Vũ. Uy Vũ không nói gì, chỉ gật đầu nhạt. Ở góc bên kia, Hoàng Lâm dù sợ hãi đến tái dại nhưng vẫn lặng lẽ bò lại gần Tuệ Anh, tỉ mỉ kiểm tra và gia cố lại từng mối buộc trên chiếc dây đu bảo hiểm cho cô.

Mâu thuẫn tư tưởng không biến mất hoàn toàn, nhưng trong giây phút đối mặt với vực sâu vô tận, họ hiểu rằng: họ cần nhau để sống sót.

Lê Uy Vũ đứng dậy. Anh gom toàn bộ những bản chép tay dư thừa và bản đồ dã chiến cũ, ném thẳng vào đống lửa. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi mọi vết tích của căn cứ.

Không còn đường lui. Không còn ghi chép dư thừa. Một đi không trở lại.

"Bên dưới đó không có cứu hộ, không có sóng vô tuyến," Uy Vũ cài lại khóa đai chiến thuật, giọng đanh gọn xé tan sự tĩnh lặng rợn người. "Bắt đầu bước xuống, mạng của mỗi người nằm trong tay người bên cạnh."

Không ai nói thêm lời nào.

Đèn pin chiến thuật bật sáng chói lòa. Bốn bóng người đổ dài trên vách đá rồi lặng lẽ bước ra ngoài màn sương độc quánh đặc, tiến về phía vực sâu nơi Thành Phố Chết đang đợi chờ.
 
Sửa lần cuối:
Bước Vào Cấm Cung
Bước Vào Cấm Cung


CHƯƠNG 2: TIẾN VÀO CẤM CUNG

Áp lực vô hình từ những tầng lá thẫm màu của rừng nguyên sinh Cấm Cung đè nặng lên lồng ngực từng người. Nơi đây là một vương quốc bị lãng quên, trầm mặc và u uẩn, nơi thời gian dường như ngưng đọng dưới lớp sương mờ quánh đặc quấn quít quanh những gốc cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Đoàn thám hiểm bốn người gồm Lê Uy Vũ, Nguyễn Tuệ Anh, Trần Quốc Hùng và Hoàng Lâm bắt đầu chầm chậm từng bước tiến sâu vào vùng đất bí ẩn.

Càng đi sâu, địa hình càng trở nên hiểm trở và ma mị đến rợn người. Bầu trời hoàn toàn bị che khuất bởi vòm lá rậm rạp, chỉ còn thứ ánh sáng mù mịt, xám đục vĩnh cửu.

"Crắc!"

Một tiếng động giòn tan vang lên khi Trần Quốc Hùng vô tình giẫm gãy một cành cây khô dưới lớp mùn ẩm ướt. Ngay lập tức, mặt đất bên dưới chân anh trần cựa. Một chùm rễ gai biến dị phát ra ánh sáng xanh lam ma mị từ dưới lớp lá mục bất ngờ bật tung lên, tựa như những tua bạch tuộc độc ác cuộn chặt lấy cổ chân Hùng. Những cái gai nhọn quắt, ứ đọng chất dịch xanh rờn lập tức găm sâu qua lớp bốt dã chiến, cắm trực tiếp vào da thịt.

"Rứa... Mẹ kiếp!" Hùng ngã nhào ra đất, gầm lên đau đớn khi độc tố chạy xộc vào tĩnh mạch.

"Đứng yên! Đừng giật mạnh!"

Uy Vũ phản ứng trong chớp mắt. Anh lao tới như một bóng đen, rút nhanh chiếc dao sinh tồn đeo bên hông. Tay trái anh giật mở nắp chai dung dịch trung hòa độc tố, xịt thẳng vào lưỡi thép rồi vung một đường chém ngọt sán. Luồng rễ gai rít lên một âm thanh xè xè kinh tởm rồi đứt phụt, co quắp lại và tuôn ra thứ máu cây màu tím thẫm. Uy Vũ nhanh tay lôi xếch Hùng ra khỏi vùng nguy hiểm trước khi các tua rễ khác kịp bò tới.

Hùng ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc, mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột chảy dài trên trán: "Mẹ kiếp, cái cây đó như có mắt vậy! Nó chủ động bắt người!"

"Tôi đã cảnh báo rồi, thực vật ở đây không tuân theo quy luật tự nhiên," Uy Vũ lạnh lùng thu dao, ánh mắt rà soát xung quanh.

Trong lúc Hoàng Lâm vội vã sơ cứu vết thương trên cổ chân Hùng, Tuệ Anh lại bị thu hút bởi một vách đá xám mục gần đó. Cô tiến lại gần, dùng chiếc chổi chuyên dụng cẩn thận phủi sạch lớp rêu ẩm mục nát bám chặt trên bề mặt đá phiến đen. Bên dưới lớp rêu phong dần lộ ra một tấm phù điêu đá được chạm khắc vô cùng tinh xảo: hình ma trận Rắn Lửa cuộn tròn bao bọc lấy những dòng cổ ngữ Lạc Việt huyền bí.

Run rẩy vì kinh ngạc, Tuệ Anh đưa ngón tay miết nhẹ theo rãnh chữ chạm khắc. Ngay khi ngón tay cô chạm vào ma trận, tấm phù điêu chợt rung nhẹ, phát ra tiếng khói xè xè bốc lên ngùn ngụt. Một nguồn năng lượng vô hình lan tỏa, kích hoạt ma lực trinh sát vốn ngủ yên hàng ngàn năm dưới lòng đất.

Tuệ Anh trầm ngâm quan sát, ánh mắt cô đan xen giữa vẻ kinh hãi và sự phấn khích mãnh liệt: "Đây không phải thực vật tự nhiên. Người xưa đã dùng độc thuật để 'nuôi' rừng. Phù điêu này xác nhận chúng ta đã đặt chân lên Con Đường Chết dẫn về Cấm Cung."

Đi tiếp chừng vài trăm mét, đoàn thám hiểm khựng lại trước một cột mốc ranh giới bằng đá xám khổng lồ đã bị nứt làm đôi, xung quanh quấn chặt những vòng xích sắt gỉ sét đen đúa.

Nhìn tấm cột mốc u uẩn, Uy Vũ rút dây bảo hiểm quân sự, tỉ mỉ thắt chặt nối cả bốn người lại với nhau thành một hàng dọc rồi siết chặt tay súng: "Sương mù phía trước đặc bất thường và có vị kim loại. Mọi người đeo mặt nạ lọc độc ngay lập tức, tuyệt đối không được tách hàng."

Ngay khi cả bốn người bước qua vạch ranh giới bằng đá, bầu không khí xung quanh đột ngột biến đổi. Sương mù đặc quánh tựa như chất lỏng từ các hốc cây tràn tới, cuồn quộn nuốt chửng hoàn toàn những vệt ánh sáng mặt trời yếu ớt cuối cùng.

"Cạch! Cạch!"

Trên tay Tuệ Anh, màn hình thiết bị định vị GPS chập chờn rồi tối om. Chiếc la bàn quân sự trên tay Uy Vũ xoay mòng mòng liên hồi như điên dại rồi tắt phụt. Toàn bộ thiết bị định vị hiện đại hoàn toàn bị vô hiệu hóa.

Trong lúc đó, Hoàng Lâm tiến lại gần một gốc cây cổ thụ ngàn năm gần cột mốc. Anh lấy kính phóng đại ra, rọi kỹ vào những vết khắc sâu quắm vào thân gỗ cứng như thép. Những ký tự đó được khắc bằng thứ máu khô đen thẫm, phát ra thứ tử khí u ám.

Hoàng Lâm run rẩy ghi chép lại vào sổ tay, giọng anh qua lớp mặt nạ lọc độc trở nên run rẩy: "Ký tự này là 'Tế Huyết'... Rừng Cấm Cung coi bất kỳ ai bước qua ranh giới này đều là vật tế thần."




Chưa đầy mười phút sau khi bước qua ranh giới, không gian xung quanh bỗng tối sầm lại trong chớp mắt như thể đêm đen đổ ập xuống ngay giữa ban ngày. Màn sương trắng quánh đặc chuyển dần sang màu đen kịt, bốc ra mùi khí lưu huỳnh tàn khốc.

Từ trong màn sương đen ấy, những làn khói ngưng tụ lại, biến đổi thành những bóng người dị dạng, cao ngoằn ngoèo, hoàn toàn không có khuôn mặt. Đó là những Vệ Binh Sương Mờ – những sinh vật biến dị hung hãn ẩn nấp trong sương u tối của Cấm Cung. Chúng rít lên những tiếng rên rỉ xé óc rồi lao đến tấn công đoàn thám hiểm.

"Mở lửa!" Quốc Hùng gào lên.

Khẩu súng trên tay Hùng xả đạn liên thanh, những quầng lửa nòng súng rực sáng trong đêm đen. Nhưng hỏa lực vô hiệu! Những viên đạn xuyên qua thân thể dạng khí của chúng mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào, dội thẳng vào các vách đá phía sau.

Quốc Hùng hoảng loạn gào lên khi băng đạn nổ rỗng tuếch, bật chốt nạp đạn trong vô vọng: "Nó không phải vật chất! Đạn dội qua người nó như đâm vào không khí!"

Đàn Vệ Binh Sương Mờ ngày càng khép chặt vòng vây, những bàn tay bằng khói đen chìa ra định siết cổ từng người. Giữa lúc sinh tử, Hoàng Lâm nhìn thấy cách chuyển động và sự tích tụ năng lượng của những bóng ma. Anh bình tĩnh nhận ra Vệ Binh Sương Mờ vốn là tàn dư năng lượng cổ đại tích tụ lại, vô cùng nhạy cảm với bức xạ sóng ngắn.

Hoàng Lâm gạt mồ hôi trên trán, hét lớn: "Bật đèn tử ngoại tần số 365nm! Ánh sáng cực tím sẽ phá hủy liên kết năng lượng của chúng! Quick!"

Nghe tiếng hét của Lâm, Tuệ Anh lập tức hiểu ý. Cô cùng Hoàng Lâm nhanh tay kích hoạt dàn đèn quang phổ UV công suất lớn mang sau lưng. Luồng ánh sáng tử ngoại màu tím lam cực mạnh bung ra, quét qua màn đêm như những lưỡi kiếm ánh sáng.

Ngay khi chạm phải chùm sáng cực tím 365nm, đàn Vệ Binh Sương Mờ rít lên đau đớn. Cơ thể dạng khí của chúng bị phá vỡ liên kết, giãy giụa dữ dội rồi tan biến thành những làn khói vô hại bốc hơi vào không trung.


Chưa kịp hoàn hình sau trận chiến với Vệ Binh Sương Mờ, một tiếng động rầm rộ từ lòng đất rung chuyển dữ dội. Nền đất rừng Cấm Cung nứt gãy sụt lở. Những mảng đất đá lớn đổ ụp xuống kẽ nứt hun hút.

"Cẩn thận!"

Mặt đất dưới chân Hoàng Lâm vỡ vụn. Anh trượt chân, tiếng gào thét thất thanh vang lên khi anh lọt thỏm xuống khe vực thẳm tối om. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Uy Vũ lao tới, ghim mạnh mỏ neo đá xuống vách cứng, đu người gieo mình xuống khe vực và nắm chặt lấy cổ tay Hoàng Lâm kéo mạnh lên.

Cả hai vật lộn leo ngược lên mép đá an toàn. Nhưng đúng lúc đang bám vào vách đá ngầm bên dưới, ánh mắt Uy Vũ khựng lại. Nằm mắc kẹt trong một khe đá hẹp là một chiếc ba lô quân sự cũ kỹ, vải bạt đã mục nát và phủ đầy rêu phong.

Uy Vũ với tay kéo chiếc ba lô lên. Nhưng điều làm đồng tử anh thu nhỏ lại không phải là chiếc ba lô, mà là một chi tiết nằm sát mép đá bị nứt: một dây kíp nổ cơ học bị giật đứt mới tinh, lộ ra phần lõi kim loại chưa kịp gỉ sét. Đây là bằng chứng không thể chối cãi cho thấy trận sạt lở này không phải do tự nhiên hay địa chấn, mà do có kẻ đã cố tình kích hoạt cơ quan bẫy ngầm để mưu sát hoặc tiêu diệt cả đội.

Uy Vũ im lặng thu lại sợi dây kíp nổ vào túi áo, ánh mắt lạnh băng lướt qua từng người trong đoàn thám hiểm. Không khí cô quánh lại vì sự nghi ngờ.

"Vụ sạt lở này không phải do tự nhiên. Có kẻ trong chúng ta biết cách kích hoạt bẫy ngầm," Uy Vũ lạnh giọng lên tiếng.

Tuệ Anh ôm lấy chiếc ba lô cũ mục nát mà Uy Vũ vừa kéo lên, tay cô run rẩy khi nhìn thấy chiếc nhãn đồng đơm trên quai đeo. Cô thốt lên trong nước mắt: "Mẫu hiệu này... đây là ba lô của đội thám hiểm năm 2004. Bố tôi... rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với họ 20 năm trước?"


Nấc 5: Lối vào Cánh Cổng Đá - Bước đệm xuống lòng đất

Trong sự mệt mỏi kiệt sức và tâm lý hoảng loạn, cả bốn người tháo chạy khỏi khu vực sạt lở, tìm thấy sự che chở bên trong một vòm hang đá vôi kiên cố. Trận chiến và những cạm bẫy liên tiếp ở rừng già đã bào mòn toàn bộ sức lực của họ, khiến đoàn thám hiểm tổn thất hơn 50% nhu yếu phẩm và đạn dược.

Trên vách sâu bên trong hang đá, ánh đèn soi rọi làm lộ ra ma trận Mật Mã Cấm Cung phức tạp gồm các chòm sao cổ đại và hình bánh xe cơ khí chạm khắc công phu. Đây chính là Cánh Cổng Đá – ranh giới dẫn trực tiếp xuống lòng đất của vương quốc U Mật.

Mầm mống nghi ngờ lẫn nhau bắt đầu đâm chồi u uẩn. Không khí trong hang nặng nề đến nghẹt thở. Uy Vũ âm thầm cài những sợi dây bẫy chuông cảnh báo riêng xung quanh khu vực mình nằm nghỉ để phòng ngừa bị ám hại. Ở góc đối diện, Trần Quốc Hùng ngồi tách biệt hẳn, đôi mắt vằn tia máu đầy bất an, dòm ngó dè chừng mọi cử động của Uy Vũ và Tuệ Anh.

Khi Uy Vũ bước lại gần đưa cho Hùng một bình nước dã chiến, Hùng thẳng tay gạt gạt ra, cất giọng cộc lốc và hằn học: "Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ đó. Tôi suýt chết hai lần, tôi không rảnh làm chuyện điên rồ!"

Uy Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ thu bình nước lại.

Ở phía bên kia, Tuệ Anh tiến lại gần Cánh Cổng Đá, đưa mắt nhìn sâu vào lòng hang tối thẳm thăm thẳm hun hút phía sau. Sự sợ hãi và quyết tâm đan xen trong mắt cô:

"Rừng rậm chỉ là cánh cửa bảo vệ bên ngoài. Bước qua cánh cổng đá này để xuống lòng đất, chúng ta sẽ không còn đường lùi nữa... và có lẽ, không phải ai cũng sẽ sống sót quay ra."

Bên ngoài hang, sương mù đen của rừng Cấm Cung vẫn cuồn cuộn cuộn chảy, ôm trọn lấy bốn con người đang chìm trong nghi ngờ và bế tắc trước ngưỡng cửa đi xuống lòng đất...
 
Sửa lần cuối:
Đầm Lầy Xương Khô
CHƯƠNG 3: ĐẦM LẦY XƯƠNG KHÔ

Đoàn thám hiểm tiến sâu hơn vào vùng đầm lầy u tăm u uẩn của rừng nguyên sinh Cấm Cung. Không khí nơi đây ngột ngạt đến mức khó thở, quánh đặc một thứ áp lực vô hình như muốn ép nát lồng ngực. Tiếng côn trùng ri rả thông thường bỗng nhiên im bặt một cách bất thường, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng chết chóc. Thay vào đó, bầu không khí bắt đầu xộc lên mùi amoniac pha lẫn hắc ín đậm đặc—thứ mùi hôi nồng nặc, cay xè chui qua lớp khẩu trang dã chiến, xộc thẳng vào cuống họng khiến ai nấy đều phải nhăn mặt buồn nôn.

Lê Uy Vũ giơ cao tay ra hiệu cho cả đội dừng lại. Đôi mắt sắc lẹm của vị đội trưởng đảo qua thảm bùn đen thẫm. Anh tiến lại gần một gốc cây tràm cổ thụ, cúi thấp người nhặt một đầu lâu hươu rừng nằm nửa chìm nửa nổi dưới làn nước đục. Uy Vũ rút chiếc dao đi rừng dã chiến sắc bén, gạt nhẹ lớp bùn nhão bám trên xương sọ. Đồng tử anh co rút lại: hàng ngàn vết cắn li ti, sắc lẹm khắc sâu vào lớp xương trắng tinh không còn sót lại dù chỉ một vệt máu hay một mẩu thịt vụn. Xung quanh họ, vô số bộ xương thú lớn nhỏ khác cũng hoàn toàn sạch bóng thịt một cách đầy bất thường.

Cùng lúc đó, Tuệ Anh dùng một que gỗ quệt lớp dịch nhầy màu xám nhạt đang ứa ra trên thân cây tràm mục rỗng. Cô đưa lên gần mũi ngửi thử rồi giật mình biến sắc.

"Mùi này không phải tự nhiên," Tuệ Anh lo lắng phân tích, giọng cô run lên khe khẽ. "Nồng độ pheromone cao thế này... chất dịch nhầy trên thân cây này chính là chất dẫn dụ sinh học của loài côn trùng ăn thịt cỡ lớn. Chúng ta đang đứng ngay trên tổ của chúng."

Trần Quốc Hùng đi phía sau, đưa tay xoa chòm râu quai nón hốc hác. Anh gạt chiếc khẩu trang xuống, cằn nhằn tỏ ra sốt ruột:
"Lại quá đao to búa lớn rồi, chắc chỉ là vài con linh dương bị sấu ăn thịt thôi."

Uy Vũ cúi thấp người, ánh mắt ngập tràn sự cảnh giác tột độ. Anh quay lại nhìn cả nhóm, hạ thấp giọng đầy đe dọa:
"Đừng dậm chân mạnh. Đáy đầm lầy này không phải chỉ có bùn đâu."

Cả nhóm bàng hoàng nhận ra một sự thật hãi hùng: họ đã vô tình bước chân vào vùng đất chết.



Tốc độ di chuyển của cả đoàn bị giảm mạnh. Bùn lầy quánh dính chặt lấy đế bốt dã chiến khiến từng bước chân của họ nặng trịch như đang đeo thêm đá. Đúng lúc đó, những thân cây tràm xung quanh đột ngột rung lắc dữ dội dù chẳng hề có một làn gió nào thổi qua.

Rào rào... lách cách...

Từ hàng triệu lỗ nhỏ trên lòng đất sụt lún và những vết nứt của vỏ cây mục, một dòng chảy dị thường phun trào ra. Ban đầu nó cuồn cuộn như một vòi dầu đen, nhưng ngay lập tức chuyển sang sắc đỏ máu sẫm. Đó là hàng triệu con kiến ăn thịt biến đổi gen—mỗi con to bằng ngón tay người lớn, mang lớp giáp cứng như kim loại ánh lên sắc đỏ đe dọa.

Âm thanh vỏ giáp của hàng triệu con kiến va vào nhau tạo nên tiếng rào rào giòn giã, rợn người như một cơn mưa đá tàn khốc rơi xuống mái tôn. Chúng tràn qua lớp bùn, nhanh chóng càn quét và cắt đứt ngay lối tháo chạy ngược về hướng rừng khô của cả đội.

"Chúa ơi! Đất đang sống! Nó đang bò lên chân tôi!" Hoàng Lâm hoảng loạn tột độ. Anh giật nảy người, hét lên thất thanh khi thấy bầy kiến đỏ đầu tiên đang bò lúc nhúc lên ống quần.

Uy Vũ gạt phắt nỗi sợ hãi sang một bên. Anh lao tới, vung lưỡi rựa phạt mạnh, gạt phăng bầy kiến bám trên người Lâm rồi hét lớn:
"Giữ đội hình! Giẫm lên các gốc cây nổi, chạy về phía tây đầm lầy!"

Đường lùi đã mất, cả nhóm vội vã tháo chạy trong sự hoảng loạn. Tuệ Anh thở dốc, hai chân liu xiu trên nền bùn trơn trượt. Vừa chạy, cô vừa cố gắng dùng hết sức nắm chặt lấy balo của Hoàng Lâm để kéo anh ta không bị ngã khuỵu vào dòng nước đen đầy kiến bên dưới. Bầy kiến đỏ như một dòng thủy triều cuồng nộ xé giáp lao ra, vây hãm bốn người từ mọi ngả.



Sự hoảng loạn nhanh chóng trả giá bằng tai họa. Trong lúc cuống quýt đạp lên một rễ cây trơn trượt, Quốc Hùng hụt chân, sụt vĩnh viễn xuống một hố bùn lún sâu đến tận đùi.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, dòng thủy triều đỏ tràn đến phủ kín từ chân đến lưng anh. Những chiếc càng sắc nhọn như dao cạo bắt đầu găm thấu, cắn xé xuyên qua lớp vải bảo hộ dày dặn.

"Lửa! Đốt chúng đi! Lâm, xịt vào chân tao mau!" Quốc Hùng gào thét thảm thiết trong sự đau đớn tột cùng, hai tay đập loạn xạ xuống mặt bùn để chống trả bầy quái vật nhung nhúc.

Nghe tiếng kêu cứu, Hoàng Lâm hoảng hốt giật chiếc bình phun lửa tự chế sau lưng ra. Tuy nhiên, sự sợ hãi tột độ khiến đôi tay vị kỹ sư trẻ run rẩy mất kiểm soát. Khi anh nhấn còi bóp, vài con kiến đỏ đã bò ngược lên cổ tay Lâm, cắn mạnh khiến anh giật thót. Vòi phun lửa bị lệch hướng hoàn toàn.

BÙM... XÈEE!

Ngọn lửa bùng lên dữ dội. Rủi thay, luồng nhiệt ngút trời không chỉ thiêu rụi bầy kiến xung quanh Quốc Hùng, mà còn tạt thẳng vào chiếc balo chiến lược do Quốc Hùng đang đeo trên lưng. Đó là chiếc balo chứa toàn bộ lương thực khô và hộp y tế dự phòng của cả đoàn. Ngọn lửa gặp chất liệu dễ cháy lập tức bùng lên hừng hực.

"Tôi không cố ý... Balo... Balo cháy mất rồi! Chúng ta chết chắc rồi!" Hoàng Lâm ngã rụi xuống bùn, ôm đầu khóc lóc mất kiểm soát trước thảm cảnh do chính tay mình gây ra.

"Lâm! Cấm dùng lửa nữa! Cậu muốn biến tất cả thành tro bụi à?!" Uy Vũ lao vào như một con mãnh thú. Anh bất chấp sức nóng, xông tới cởi phắt chiếc balo đang bốc cháy hừng hực quăng mạnh xuống bùn dập lửa. Nhưng đã quá muộn, toàn bộ lương thực và thuốc dự phòng bên trong đã bị thiêu rụi thành tro đen. Tình thế của đoàn thám hiểm rơi vào cảnh tuyệt vọng chồng chất.



Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Trong lúc căng thẳng tột độ, mắt Uy Vũ chợt bắt được một chi tiết kỳ lạ: Dòng lũ kiến đỏ cuồn cuộn tràn đến mép một khe nước đục ngầu đang bốc khói vàng phía tây đầm lầy thì đột ngột khựng lại. Chúng giơ hai chiếc râu dài lên rồi hoảng sợ rẽ hướng, không con nào dám bước xuống dòng nước đó.

"Kiến sợ lưu huỳnh! Nhảy xuống sông bùn phía tây! Nhảy ngay nếu không muốn còn mỗi bộ xương!" Uy Vũ hét đứt hơi, đôi mắt đỏ ngầu vì khói và mệt mỏi. Anh nhận ra dòng nước đó chứa nồng độ khoáng chất lưu huỳnh cực cao.

Hiểu được ý đồ của đội trưởng, Tuệ Anh nhanh trí rút từ túi hông ra quả bom khói sinh học ném mạnh về phía ngược gió. Màn khói đặc bùng ra, làm nhiễu loạn cảm biến mùi của đàn kiến, kéo dài thêm vài giây ngắn ngủi nhưng quý giá.

Uy Vũ gài quả mìn tín hiệu cuối cùng còn sót lại vào gốc cây tràm mục ngay cạnh nơi đàn kiến đang cô lập cả nhóm. Chờ bầy kiến tràn đến nêm chặt, anh lạnh lùng giật kíp nổ rồi đổ người về sau.

OÀNH!

Sóng xung kích từ quả mìn cùng áp lực khói thuốc súng bùng lên dữ dội, xé tan hàng ngàn con kiến và xua đuổi bầy quái vật văng ra xa tạo thành một khoảng trống bán kính 3 mét. Đó là "khoảng trống vàng" duy nhất.

Tuệ Anh nắm chặt lấy bàn tay Quốc Hùng đang dính đầy những vết cắn máu me tứa ra:
"Ráng lên anh Hùng! Nhắm mắt lại, nhảy theo em!"

Quốc Hùng nghiến chặt răng chịu đau, gật đầu thật mạnh. Anh dồn sức kéo theo Hoàng Lâm đang chết đống dưới bùn. Cả bốn người đồng loạt dùng hết tàn lực gieo mình xuống dòng suối bùn nồng nặc mùi lưu huỳnh hôi nồng phía tây đầm lầy.



Dòng suối bùn lưu huỳnh chảy xiết cuốn cả bốn người trôi đi vài trăm mét trước khi họ dạt vào bờ đá bên kia đầm lầy. Từng người ngoi lên bờ, bò lê lết rồi gục ngã kiệt sức trên nền đá lạnh.

Tàn cuộc thật thê lương. Lớp khoáng chất lưu huỳnh dính chặt trên da thịt gặp các vết kiến cắn sưng tấy gây nên cảm giác bỏng rát, cay xè đau đớn. Phần lớn trang bị sinh tồn, lương thực và thuốc men đã trắng tay sau trận hỏa hoạn và cú nhảy sinh tử.

Hoàng Lâm thu mình co quắp ở một góc đá, hai tay ôm mặt nấc lên tự trách trong cay đắng:
"Tôi đã đốt sạch lương thực... Tôi là kẻ phá hỏng tất cả..."

Uy Vũ nén cơn đau từ vết bỏng trên tay, chậm rãi đứng dậy. Anh bước đến, vỗ mạnh lên vai Lâm bằng bàn tay thô ráp:
"Sống sót là còn cơ hội. Đứng dậy lo cho Hùng đi."

Trong lúc Hoàng Lâm run rẩy sơ cứu vết thương cho Quốc Hùng, Tuệ Anh dùng chút nước sạch hiếm hoi còn sót lại dội rửa qua các vết thương trên mặt Uy Vũ. Khi ngẩng đầu lên quan sát vách đá vôi dựng đứng ngay phía sau lưng—nơi đàn kiến đỏ vừa rút lui—cô chợt khựng lại.

Mảng rêu xanh ẩm ướt trên vách đá do tác động của sóng xung kích lúc nãy đã bị tróc ra một mảng lớn. Bên dưới lớp rêu cổ là một bức phù điêu cổ đại được chạm khắc vô cùng tinh xảo.

Bức phù điêu thể hiện hình ảnh một loài kiến khổng lồ bao quanh biểu tượng một thành phố nguy nga. Ngay bên dưới là chuỗi ký tự cổ uốn lượn trùng khớp hoàn toàn với những hình vẽ trên tấm bản đồ da dê mà cô đã giải mã.

Tuệ Anh run rẩy chỉ tay lên vách đá, giọng cô thì thầm đầy thảm thiết lẫn bàng hoàng:
"Mọi người nhìn kìa... Đàn kiến này không phải sinh vật tự nhiên ngẫu nhiên đâu. Chúng ta... chúng ta vừa vượt qua vòng bẫy sinh học bảo vệ đầu tiên của Thành Phố Chết."

Cả đoàn thám hiểm ngước nhìn bức phù điêu trong sự im lặng bao trùm. Dù kiệt sức và tổn thất nặng nề, họ biết rằng ranh giới của vương quốc U Mật bị lãng quên 1000 năm qua giờ đây đã thực sự nằm ngay trước mắt.
 
Sửa lần cuối:
Back
Top